Chương 104: Lựa chọn

"Nha..." Sở Phi gật đầu, "Cũng khó trách."

Không có tiền vốn của Bạch Hổ Bang, Bộc Dương Vinh Thánh còn có ba thành thuỷ vận này. Chớ nói hiện tại chiến sự chưa nổ ra, coi như thật sự thiên hạ đại loạn, một thành thuỷ vận cũng có khả năng vơ vét rất nhiều của cải, dù sao dân chúng vẫn muốn sống, không thể bởi vì loại chiến sự nhàm chán này khiến cho cả Vân quốc bị tê liệt, đó cũng không phải là kết quả mà những người tranh đoạt thiên hạ này mong muốn.

"Phi nhi..." Lăng Giáng Hồng buông tay Sở Phi đang nắm ra, đầu đặt trên vai của Sở Phi, đem nàng áp sát vào mình, hai người gắt gao dán vào nhau, "Nói thật với ta, độc của nàng rốt cuộc thế nào?"

Sở Phi hơi sửng sờ, sắc mặt trong nháy mắt hết sức khó coi, nhưng rất nhanh khôi phục lại như bình thường, nhưng điểm biến hóa này lại không thể tránh được hai mắt của Lăng Giáng Hồng: "Nói thật với ta đi, nàng đã nói, sẽ không gạt ta."

"Lúc mới vừa bị thương, cách vài ngày phát tác một lần, nhưng mà gần đây, cơ hồ mỗi ngày sẽ phát tác." Sở Phi hít hít không khí, thật không muốn nói cho Lăng Giáng Hồng, nhưng mình không thể lừa nàng, cũng không lừa được nàng.

"Tại sao không nói với ta?" Lăng Giáng Hồng trừng mắt, nâng cao âm thanh hỏi.

Mỗi ngày phát tác, trong lòng nàng từng đợt bị vặn đau, khó trách từ sau khi bị thương, Sở Phi không nguyện ngủ cùng mình. Ban đầu nghĩ rằng thân thể nàng yếu, không thích hợp ở cùng người khác, nguyên lai là vì nàng cố ý giấu diếm mình chuyện nàng phát độc.

"Nàng không phải thầy thuốc, tình huống của ta, ta rất rõ ràng, ta không muốn nàng lo lắng..." Sở Phi cúi đầu, phảng phất giống như một nhi đồng làm sai chuyện. Trên thực tế, nàng rất rõ ràng tình trạng của mình, nhưng mà nói cho Lăng Giáng Hồng thì thế nào? Nàng ấy chỉ có thể một lần lại một lần thống khổ khi độc mình phát tác, sẽ điên cuồng nghĩ biện pháp cứu mình.

"Ta không phải thầy thuốc, nhưng ta là người qua trọng nhất của nàng, làm sao nàng... Làm sao nàng có thể gạt ta? Nếu có một ngày nàng thật sự cứ như vậy phát độc rồi ly khai ta, có phải... Ta ngay cả gặp mặt nàng lần cuối cũng không thể, cứ như vậy không hiểu gì cả mất đi nàng? Nàng nói ta phải làm sao bây giờ?" Ánh mắt của Lăng Giáng Hồng mang theo ẩn nhẫn tức giận, ủy khuất, thương tâm, đau lòng nhìn Sở Phi.

Giờ khắc này, nàng phát hiện, nàng sợ mất đi Sở Phi, sợ đến cái gì cũng có thể không để ý.

"Giáng Hồng..." Sở Phi thấy ánh mắt Lăng Giáng Hồng, bối rối ôm Lăng Giáng Hồng, "Ta sai lầm rồi, thực xin lỗi, sau này sẽ không giấu diếm nàng nữa, được không?"

Một Lăng Giáng Hồng không thể khống chế cảm xúc như vậy, Sở Phi vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, cho nên Sở Phi đau lòng, càng hoảng hốt... Cảm giác có chuyện không tốt gì đó sắp sửa phát sinh.

Đêm đó, Lăng Giáng Hồng không chịu nói bất cứ cái gì, cũng không để Sở Phi ngủ một mình, nàng khăng khăng ngủ cùng Sở Phi. Sở Phi cũng không thể ngỗ ngược ý tứ của Lăng Giáng Hồng. Vì Lăng Giáng Hồng đang nóng giận, nên nàng cũng không muốn gây ra chuyện gì nữa.

Hai người song song nằm ở trên giường, hai tay nắm chặt, mười ngón đan xen, cũng không nói chuyện, chỉ là im lặng rúc vào nhau. Sở Phi bán tựa vào đầu vai Lăng Giáng Hồng, tham lam hít lấy hương thơm trên người Lăng Giáng Hồng, đã thật lâu không có dán chặt cùng Lăng Giáng Hồng như vậy. Trong lòng dị thường thỏa mãn và vui sướng, không khỏi lại chui xuống phía dưới, trực tiếp đem mặt chôn trong ngực Lăng Giáng Hồng, cảm thụ được mùi thơm càng thêm ngào ngạt và sự mềm mại ở nơi đó.

Lăng Giáng Hồng xấu hổ một trận, sắc mặt khẽ biến thành hồng, đỡ đầu Sở Phi nói: "Phi nhi, đừng làm rộn..."

Sở Phi ngẩng đầu, cười 'hì hì' nói: "Ta không làm rộn... Trên người Giáng Hồng thơm quá, để cho ta ngửi nhiều một chút đi."

"Nàng..." Lăng Giáng Hồng giận, không biết từ đâu Sở Phi học được vô lại như vậy, quá đáng hơn là chính mình lại không có biện pháp với nàng.

"Ngô..." Nguyên bản Sở Phi nắm nhẹ tay Lăng Giáng Hồng, đột nhiên nắm chặc, khớp xương giao nhau, chặc đến nỗi Lăng Giáng Hồng cảm thấy rất đau, tựa như một đạo khổ hình. Nhưng lực đạo của Sở Phi tựa hồ càng lúc càng lớn, mà chính nàng ấy lại không hề hay biết, gương mặt thống khổ tới cực hạn...

Lăng Giáng Hồng căng thẳng trong lòng, dùng tay kia ôm Sở Phi, khẩn trương hỏi: "Phi nhi, làm sao vậy, phát độc rồi?"

"Ân..." Sở Phi 'hừ' một tiếng. Một tiếng này giống như đã tiêu hao hết toàn bộ khí lực của nàng, trên trán chảy ra một tầng mồ hôi. Lăng Giáng Hồng đưa tay sờ ở sau lưng Sở Phi, áo ngủ bằng bông bị mồ hôi làm cho ướt đẫm, có thể thấy được độc phát ra rất thống khổ... Mà nhiều lần như vậy, Sở Phi thế nhưng không rên một tiếng, tự mình chịu đựng vượt qua, còn không phát ra một chút tiếng vang, mặc cho ai cũng không phát giác nàng ấy không bình thường.

Sở Phi thở rất nặng, nồng đậm hàn khí phun vào trong lòng Lăng Giáng Hồng. Lăng Giáng Hồng lúng túng ôm Sở Phi: "Phi nhi, nói cho ta biết, ta phải làm như thế nào để giúp nàng?"

Thấy Sở Phi đau, nàng còn đau đớn hơn so với Sở Phi, trong lòng giống như bị thứ gì đó gắt gao nhéo chặt, nàng tình nguyện người kia là chính mình. Sở Phi từ nhỏ đến lớn bị thương còn thiếu sao, chịu suy sụp còn thiếu sao, vì cái gì ông trời phải tra tấn nàng như vậy. Lăng Giáng Hồng luôn không tin trời đất, cũng bắt đầu phẫn hận vận mệnh không công bằng. Nàng vừa định hảo hảo yêu Sở Phi, đem nàng ấy coi như trân bảo, lại luôn có rất nhiều khó khăn chờ đợi các nàng.

"Ta... Ta không sao, Giáng Hồng... Lạnh quá... Ôm chặt ta, lạnh quá..." Sở Phi đứt quãng nói xong, không ngừng hướng vào trên người Lăng Giáng Hồng cọ cọ, giống như đây là nguồn nhiệt duy nhất.

Lăng Giáng Hồng nghe Sở Phi nói như vậy, lại cảm nhận được hàn khí trên người Sở Phi, lập tức đưa tay vào trong áo ngủ của Sở Phi, dán vào da thịt của nàng, đem quần áo bị mồ hôi thấm ướt cởi bỏ. Sau đó lại cởi quần áo của mình, đem Sở Phi ôm vào trong ngực, dùng chăn bông bao gắt gao lấy hai người, dùng thân thể của chính mình giúp Sở Phi sưởi ấm.

Hai người thân thể chặt chẽ dán vào nhau, không có một tia kẻ hở, chỉ có nhu tình dựa vào lẫn nhau. Cảm nhận được ấm áp của Lăng Giáng Hồng, còn có da thịt bóng loáng tinh tế kia, Sở Phi an tâm hơn rất nhiều, tựa hồ đau đớn cũng chậm lại. Hai mắt hỗn loạn, muốn mở ra nhìn khuôn mặt mà mình mê luyến kia một cái, nhưng mà dù cố như thế nào cũng không mở ra được.

Lăng Giáng Hồng thấy Sở Phi ý thức mơ hồ, cắn chặt răng, từ đầu giường lấy ra một hòm nhỏ tinh xảo, mở nó ra lấy ra một mảnh Long Lân mà Bộc Dương Vinh Thánh đưa cho nàng.

Lăng Giáng Hồng hơi nâng người Sở Phi lên, mềm nhẹ dụ dỗ nói: "Phi nhi ngoan, há miệng..."

Lăng Giáng Hồng biết ý thức của Sở Phi đã không rõ lắm, cho nên mới dám đem Long Lân lấy ra cho Sở Phi dùng. Sở Phi nghe lời há miệng, Lăng Giáng Hồng ngậm Long Lân, hôn lên đôi môi tái nhợt của Sở Phi, uy nàng ấy đem Long Lân nuốt xuống.

Một trận hôn triền miên, cơ hồ khiến hai người ngạt thở, nhưng mà lại nhìn thấy đôi môi Sở Phi đã dần khôi phục huyết sắc, hơn nữa thập phần hồng nhuận. Thân thể Sở Phi cũng dần dần thả lỏng, ngủ thật say. Lăng Giáng Hồng dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt Sở Phi, trong lòng âm thầm thở dài, Long Lân quả nhiên hữu hiệu đối với Sở Phi. Nàng luyến tiếc Sở Phi mỗi ngày đều bị dày vò như thế, lại càng không nguyện ý mất đi Sở Phi...

Có đôi khi càng sợ mất đi, lại càng dễ dàng làm ra quyết định sai lầm...

Sáng sớm hôm sau, Sở Phi từ trong sâu kín tỉnh lại, phát hiện mình nằm ở trong lòng Lăng Giáng Hồng, hai người tựa hồ cũng là trạng thái ít vải. Sở Phi nhớ lại, tối hôm qua Lăng Giáng Hồng hôn mình, còn dùng thân thể giúp nàng sưởi ấm. Bởi vì dạng này, giống như độc phát ra cũng không còn thống khổ như vậy.

Tuy rằng Sở Phi y thuật cao minh, nhưng chỉ đúng đối với chất độc này, nàng hiểu biết thật sự quá ít, dùng qua Long Lân này, nếu Sở Phi không chú ý cũng sẽ không phát hiện. Vì vậy nàng căn bản không phát giác đêm qua mình thoải mái hơn rất nhiều là do công hiệu của Long Lân, còn nói là bởi vì Lăng Giáng Hồng ở bên người nàng.

Kỳ thật Lăng Giáng Hồng đã sớm tỉnh, nhưng mà nàng rất lưu luyến sự ấm áp của hai người vào giờ phút này. Nàng có thể cảm giác được cặp mắt mê luyến của Sở Phi đang chăm chú dây dưa ở trên người mình, chính là nàng không dám mở mắt nhìn. Cuộc đời này, đây là lần đầu tiên Lăng Giáng Hồng sợ hãi như vậy, sợ đến mức không tự giác sẽ phát run. Vì ức chế bất an của mình, nàng thời thời khắc khắc làm cứng bản thân mình, thậm chí là mỗi một chỗ trên cơ thể. Chỉ có giờ khắc này ôm Sở Phi, nàng mới có thể thả lỏng, an tâm.

"... Phi nhi..." Hồi lâu sau, Lăng Giáng Hồng chậm rãi mở hai mắt ra, nhìn Sở Phi.

Sở Phi có chút khó hiểu, vì sao Lăng Giáng Hồng lại dùng ánh mắt phức tạp như thế nhìn mình: "Giáng Hồng, nàng làm sao vậy? Đang lo lắng ta sao? Không có chuyện gì... Ta nhất định có thể cứu chính mình, hơn nữa nàng xem, ngày hôm qua bởi vì nàng ở đây, ta thật sự không đau nhiều. Sớm biết như vậy, ta sẽ nói cho nàng biết sớm một chút, để nàng mỗi đêm cùng ta..."

"Phi nhi..." Lăng Giáng Hồng đưa tay che miệng Sở Phi, cau mày nói, "Gần đây làm sao nàng lại dong dài quá vậy..."

"Ách..." Sở Phi ngạc nhiên. Tuy rằng Lăng Giáng Hồng thường nói biến sắc mặt liền biến sắc mặt, bất quá cái này cũng quá nhanh đi.

"Phi nhi, ta sẽ không để cho nàng có việc..." Lăng Giáng Hồng thành tâm nói "Coi như ta đánh mất nàng, ta cũng nhất định sẽ tìm nàng trở về, tin tưởng ta!"

Sở Phi cầm tay Lăng Giáng Hồng, nhìn thấy đốt ngón tay còn chút sưng đỏ, nàng biết đây là bị mình ngày hôm qua nắm, liền nhẹ nhàng đem ngón tay của mình từng ngón từng ngón bỏ vào, cùng Lăng Giáng Hồng mười ngón khấu trừ, nhưng mà động tác thập phần mềm nhẹ, sau đó nắm tay nhau: "Xem, không buông ra, thì vĩnh viễn sẽ không đánh mất."

Lăng Giáng Hồng gợi lên khóe miệng, chua sót cười: 'Đúng vậy a, không buông tay thì làm sao đánh mất, nhưng mà Phi nhi, nếu ta buông tay, nàng có hận ta hay không? Ta tổn thương nàng nhiều lần như vậy, nàng cũng chưa từng hận ta. Lúc này đây, chỉ sợ rốt cuộc nàng sẽ không còn muốn gặp lại ta đi, ta hiểu nàng như vậy mà... Nhưng mà, Phi nhi, vô luận tương lai nàng đối với ta thế nào, ta đều không buông tay, không để nàng rời đi, chẳng sợ đem nàng giam cầm ở bên cạnh ta, ta cũng sẽ không tiếp tục cho nàng rời đi, chỉ lúc này đây, được không? Tiếp tục tha thứ ta một lần nữa, được không?'

"Giáng Hồng..." Sở Phi đưa tay nhẹ nhàng lau khóe mắt Lăng Giáng Hồng, "Nàng khóc..."

"Ha ha... Đúng vậy a, quá cảm động." Lăng Giáng Hồng nháy mắt mấy cái, một bộ dạng vui đùa nhìn Sở Phi, làm hai người đều thoải mái một chút, thoát ly không khí áp lực này.

Vì để cho tâm tình hai người không quá trầm trọng, Sở Phi đành phải thử nói sang chuyện khác: "Đúng rồi, ngày hôm qua ta đi gặp bà lão."

"Nga?" Lăng Giáng Hồng nhíu mày, "Nàng và Tự Cơ gặp mặt ở chỗ đó?"

"Ân, ai cũng sẽ không nghĩ tới chúng ta gặp mặt ở nơi đó, hơn nữa bà lão đáng tin, nàng có thể giữ di vật của mẫu thân nhiều năm, nhất định sẽ không bán đứng chúng ta."

"Có kết quả gì không?" Lăng Giáng Hồng lại hỏi. Hôm qua phát sinh thật nhiều chuyện, nàng thật đúng là không rảnh quan tâm Sở Phi và Tự Cơ đã nói những gì.

"Kỳ thật Tự Cơ cũng không muốn Thập nhị hoàng tử bị cuốn vào trận phân tranh này, nhưng nàng cũng không có đường lui. Nếu Tĩnh vương thắng, nàng cùng Thập nhị hoàng tử cũng chết. Nếu Bộc Dương Vinh Thánh thắng, nàng cũng không có kết cục gì hay, cho nên kết quả trở thành ba thế lực kềm chế lẫn nhau, chỉ là bên phía của nàng có thái độ không tích cực thôi." Sở Phi chậm rãi giải thích.

"Ý của Tự Cơ ta hiểu được... Vậy nàng ta có nhận đề nghị của nàng không?"

"Ân, nhận lời rồi, chỉ là chúng ta còn cần một chút thời gian để chuẩn bị. Giáng Hồng, lần này ta nhất định sẽ không để cho mọi người thất vọng. Ta muốn bảo hộ nàng, còn muốn bảo hộ Tự Cơ, bảo hộ toàn bộ người quan tâm ta. Ta không bao giờ... yếu ớt như trước nữa." Sở Phi nhìn Lăng Giáng Hồng, ánh mắt kiên định, làm Lăng Giáng Hồng chột dạ một trận, nhưng  cảm thấy thập phần an ủi và vui sướng. Trong lòng ngọt ngào đến dị thường, có thể có một người không hề giữ lại gì, muốn tốt cho mình, vì mình suy nghĩ, ai lại không cao hứng đây? Huống chi người này là người Lăng Giáng Hồng quan tâm nhất.

"Hảo, ta tin tưởng nàng!" Lăng Giáng Hồng nở nụ cười, cười vô cùng đẹp, trên mặt tràn đầy một loại biểu cảm gọi là hạnh phúc...

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: chương sau có điểm tiểu tiểu tiểu ngược... Vì nội dung vở kịch, không có biện pháp khác...

Danh sách chương: