Chương 28: Thử

"Ngươi nhịn một chút a." Sở Phi tận lực xuống tay nhẹ một chút. Cũng may trong khoảng thời gian này mình hành tẩu một mình bên ngoài, trị cho không ít người bệnh, cũng không phải lần đầu tiên cắt bỏ thịt thối, bằng không gặp Lăng Giáng Hồng, nàng thật đúng là không dám xuống tay. Muốn hỏi, tại sao trước đây nàng dám gian lận trong thuốc của Lăng Giáng Hồng, đó là vì nghé con không sợ cọp. Làm nghề y càng lâu, nàng càng hiểu được đạo lý dùng thuốc không thể sai một ly, vậy nên bây giờ không dám xem thường dù chỉ một chút.

Lăng Giáng Hồng từ nhỏ cũng bị không thiếu vết thương lớn nhỏ, đã hình thành thói quen chịu đau, hơn nữa Sở Phi một mặt cắt một mặt thay nàng mát xa mấy huyệt vị, làm nàng cảm nhận sâu sắc hoà dịu không ít.

Rửa sạch sẽ miệng vết thương, Sở Phi lại lấy ra một cái lọ nhỏ, bên trong là một loại thuốc dán trong suốt. Sở Phi gọi nó là hổ phách cao, có thể kích thích da thịt sinh trưởng mau lành vết thương. Thuốc được bào chế tốt, hơn nữa Sở Phi cũng thay đổi một ít phương thuốc nguyên bản. Trừ bỏ có Về Thân, Sinh Địa, Tiêm Viên, Quách Dùng, Đương Quy vài vị bổ khí ích máu này, Sở Phi còn bỏ thêm cây gỗ Vang, Xích Vô, Bạch Thược, rất nhiều thuốc tốt này, không chỉ có cầm máu hóa độc mà miệng vết thương cũng sẽ không lưu lại sẹo.

Thuốc mỡ bôi vào miệng vết thương cảm giác mát mát lạnh lạnh vô cùng thoải mái, Lăng Giáng Hồng híp lại mắt: "Phi nhi, sau này cho ta thuốc trị thương ngươi bào chế, dùng rất được đấy!"

Động tác trên tay Sở Phi đột nhiên ngừng lại. Lăng Giáng Hồng nghi hoặc hơi nâng thân mình dậy nhìn Sở Phi: "Làm sao vậy?"

Sở Phi vươn người lên ôm Lăng Giáng Hồng: "Giáng Hồng, ta không thích ngươi bị thương. Ngươi bị thương ta sẽ rất khó chịu, so với chính mình bị thương còn khó chịu hơn."

Thân nhiệt của Sở Phi ấm áp, làm tâm của Lăng Giáng cũng ấm áp lên: "Phi nhi, trên đời này, ngươi đối với ta tốt nhất, đúng không?"

Sở Phi dùng sức gật đầu: "Phi nhi sẽ một đời một thế đối tốt với Giáng Hồng, so với bản thân còn tốt hơn."

Lăng Giáng Hồng nhìn Sở Phi, ánh mắt đột nhiên trở nên thực ôn nhu, ôn nhu đến nổi sắp chảy nước, ngay cả nụ cười trên mặt cũng dần dần mang theo mị lực. Nàng lật người, ôm lấy cổ Sở Phi kéo xuống cùng mình mặt đối mặt, mặt áp mặt: "Phi nhi, ngươi nhất định phải vĩnh viễn nhớ kỹ lời hôm nay ngươi nói với ta!"

Sở Phi thấy hoa mắt, mơ hồ gật đầu. Nàng lần đầu tiên thấy Lăng Giáng Hồng mềm mại đáng yêu như vậy, xiêm y hơi mở, vai hơi lộ. Hai người tiếp xúc với nhau chỉ cách một lớp quần áo mỏng. Sở Phi bỗng nhiên nghĩ đến Mộc Hương, Mộc Hương cũng từng dùng ánh mắt như thế nhìn nàng. Nhưng lúc ấy, cảm giác của mình là bài xích, không thích cùng người tiếp cận, mà hiện tại đối mặt với Lăng Giáng Hồng, nàng liền sa ngã vào đó...

Lăng Giáng Hồng cười càng mỵ, đầu ngón tay điểm trên môi Sở Phi. Trước kia nàng cũng thường làm động tác như vậy, nhưng hôm nay nghĩ sao cũng không giống với lúc trước. Cảm giác không khí giữa hai người đều trở nên loãng, Sở Phi xoay mặt sang một bên, hít sâu một hơi, mới không bị chết ngạt.

Lăng Giáng Hồng nắm cằm của Sở Phi, đem mặt của nàng xoay trở lại, đôi môi nhẹ nhàng áp vào môi Sở Phi. Môi của Lăng Giáng Hồng mềm mại, ngọt ngào, giống như mang theo xạ hương lan tỏa hương thơm. Trong đầu Sở Phi 'oanh' một tiếng. Trừng to mắt lăng lăng nhìn Lăng Giáng Hồng, không rõ vì sao nàng lại làm như vậy.

"Ha ha..." Lăng Giáng Hồng ôm Sở Phi buồn cười, chỉ chốc lát buồn cười biến thành cười to làm Sở Phi vẻ mặt khó hiểu, "Phi nhi, biểu tình trên mặt ngươi đổi tới đổi lui, hảo phấn khích..."

"Giáng Hồng..." Mặt Sở Phi trướng đến đỏ bừng. Nguyên lai là nàng ấy đùa nàng a, hù chết nàng.

Lăng Giáng Hồng cười hơn nửa ngày mới dừng lại, từ trên giường đứng lên, một bên khoác áo dài vào một bên nói: "Đêm nay ngươi ngủ trong phòng ta đi. Ta đi ngủ ở gian phòng của mẫu thân."

"Ân!" Sở Phi gật đầu. Nàng rất muốn nói với Lăng Giáng Hồng, đêm nay nàng muốn ngủ cùng nàng ấy, nhưng lo lắng đến vết thương trên bả vai Lăng Giáng Hồng, nên để cho nàng ấy một người nghỉ ngơi thật tốt đi, liền gật đầu, nhìn Lăng Giáng Hồng rời đi.

Lăng Giáng Hồng đóng cửa phòng lại, khóe mắt quét đến một nét tuyết trắng thoáng hiện, nhìn kỹ, thì ra là hồ ly mà Sở Phi nuôi, thân mình cuộn tròn lại ghé vào cửa, tha thiết mong chờ Sở Phi, cũng đang chờ mình rời đi. Nhìn thấy Lăng Giáng Hồng, cái đuôi quơ lên, toàn thân lông dựng lên chổng ngược, lủi tới một góc, cảnh giác nhìn Lăng Giáng Hồng, sợ mình lại bị ném ra bên ngoài. Lăng Giáng Hồng gợi lên khóe miệng, không để ý tới Tiểu Bạch trên mặt đất, ly khai biệt viện tây phòng.

Vừa thấy Lăng Giáng Hồng rời đi, Tiểu Bạch mới buông lá gan xuống theo khe cửa chui vào  phòng Sở Phi. Sở Phi đang định đi ra cửa tìm Tiểu Bạch, thấy Tiểu Bạch tự mình chạy về, mừng rỡ trong lòng, đem nó ôm vào trong ngực nói: "Tiểu Bạch a Tiểu Bạch, ngươi thật thông minh, có thể tự mình trở về."

Tiểu Bạch lăn trong lòng Sở Phi quay tới quay lui, trực tiếp phát tiết mình bất mãn Lăng Giáng Hồng. Sở Phi lôi kéo đuôi to có lông mềm như nhung của nó nói: "Lần sau ngươi thấy Giáng Hồng, cần tự mình thông minh một chút... Giáng Hồng rất lợi hại... Ta cũng sợ nàng, vậy mà ngươi dám hung dữ với nàng..."

Không cần Sở Phi nhắc nhở, Tiểu Bạch đã sớm biết chủ tử này của mình ở trước mặt Lăng Giáng Hồng không nửa điểm tác dụng, muốn bảo mệnh, còn phải nhờ vào bàn chân mình để chạy thật nhanh, nếu không, không chừng bị Lăng Giáng Hồng tra tấn thành bộ dáng gì không biết.

Lăng Giáng Hồng trở về phòng, phát hiện Dịch Dung và Dịch Thanh đều ở lại trong phòng chờ đợi mình. Lăng Giáng Hồng mỉm cười, biết hai người bọn họ lo lắng Sở Phi.

"Thiếu cung chủ, như thế nào?" Dịch Dung đỡ Lăng Giáng Hồng ngồi xuống, lại thay Lăng Giáng Hồng rót chén trà.

"Vừa rồi thử một chút, y thuật của nàng thật rất cao minh." Thiết Phiến của Lưu Anh Đường loại vũ khí gì chứ? Tạo ra Thiết Phiến huyền thiết này, Lưu Anh Đường không biết vơ vét từ đâu ra. Người bị loại huyền thiết thương tổn, miệng vết thương tất nhiên theo chỗ tổn hại bắt đầu thối rữa, hơn nữa sẽ cản trở da thịt mới sinh trưởng, trị liệu không tốt sẽ chết. Đây cũng là lý do vì sao Lưu Anh Đường không bỏ độc vào Thiết Phiến này vì huyền thiết này có lực sát thương cũng rất mạnh.

Dịch Thanh lại thay Lăng Giáng Hồng kiểm tra thương thế, máu đã ngừng chảy, miệng vết thương đã được băng bó tốt, không tới mấy ngày liền có thể khỏi hẳn.

"Chính là... Phi nhi nàng..." Dịch Dung lắc đầu, "Ta không tin Phi nhi sẽ gạt chúng ta."

"A ~" Lăng Giáng Hồng cười lạnh một tiếng, đứng dậy, tóc dài tú lệ rũ xuống sau người. Nàng nhìn hướng ngoài cửa sổ, thanh âm sâu kín, "Chính là thật đã lừa gạt chúng ta. Sở Phi... Ta thật tâm đối đãi ngươi, ngươi là như thế hồi báo ta sao?"

"Thiếu cung chủ..." Dịch Dung và Dịch Thanh nhìn nhau một cái, biết Lăng Giáng Hồng thật sự rất tức giận, nàng cùng Thương Trưng Vũ sẽ không dễ dàng tin tưởng người khác. Khó khăn lắm mới có một Sở Phi có thể làm cho nàng có một nơi không cần phòng bị, kết quả là, chính mình nuôi một người hoàn toàn không thể nắm giữ ở bên người, dù là ai nàng cũng sẽ không cho phép chính mình phạm sai lầm, mà là nàng ấy Lăng Giáng Hồng liền phạm vào.

Lăng Giáng Hồng không giận ngược lại cười. Nàng sẽ bất động thanh sắc, vẫn giống thường ngày đối Sở Phi, đó là bởi vì nàng muốn dùng thủ đoạn ác hơn đi tra tấn, đi trả thù Sở Phi.

"Ta biết, các ngươi nhìn thấy nàng trưởng thành, các ngươi thương nàng hơn cả ta. Chính là các ngươi không nên quên, ngay cả các ngươi nàng cũng lừa. Sở Phi là địch hay là bạn đã không trọng yếu. Nhưng xem nàng cùng Quỷ Y môn có quan hệ thiên ti vạn lũ (sâu, thân thiết), người này, không thể lưu." Lăng Giáng Hồng tay vịn song cửa sổ, nắm chặt đến nổi thanh gỗ vang lên kẽo kẹt kẽo kẹt. Có lẽ chính mình sai lầm rồi, mười năm trước ở Bạch Thỉ tiêu cục, mình không nên cầu tình cho Sở Phi mà một kiếm giết nàng, thì hiện tại cũng không có chuyện gì.

"Thiếu cung chủ, Phi nhi nàng kỳ thật..." Dịch Thanh còn muốn thay Sở Phi nói chuyện, coi như Sở Phi lừa nàng, nhưng tâm vẫn là hướng về nàng, bằng không cũng sẽ không xảy ra chuyện giúp nàng ở Bạch Hổ Bang, nhưng bị Dịch Dung ngăn lại, tiếp lời nói, "Kế tiếp, người định làm như thế nào?"

Lăng Giáng Hồng nheo lại mắt: "Trên người Sở Phi ẩn dấu bí mật của rất nhiều người, ta tạm thời sẽ không động nàng. Ta muốn trên người nàng xuống tay, tra ra một chuyện. Hừ! Các ngươi không biết là kỳ quái sao? Vị trí Minh Phượng cung ta bí ẩn như vậy, ngoài cung có nhiều cơ quan như vậy, vì sao Huyền Minh tự nhiên ra vào nhiều năm như vậy, vậy mà chúng ta một chút cũng không có phát giác? Quỷ Y môn rốt cuộc là môn phái gì? Chúng ta thật sự biết quá ít về bọn họ. Quỷ Môn hạ luôn luôn bị truyền là cất giấu một bí mật trường sanh bất lão, cuối cùng là thật hay giả?"

Lăng Giáng Hồng quyết định không động vào Sở Phi, còn muốn tiếp tục đối tốt với nàng, đem nàng ấy mang theo bên người. Nàng có dự cảm, coi như từ Sở Phi tra không ra, chuyện này cũng sẽ tìm tới Sở Phi, nàng chỉ cần chờ đợi mọi chuyện đến. Thiếu cung chủ Minh Phượng cung sẽ không bỏ qua bất kỳ người nào lừa gạt mình, nhưng coi như muốn trả thù, cũng chờ sau khi người này không còn giá trị lợi dụng.

Phương pháp đối đãi cừu nhân tốt nhất chính là ép khô nàng, đem nàng đẩy mạnh vào hố lửa. Toàn thân Lăng Giáng Hồng lộ ra sát khí. Sở Phi, ngươi chờ!

Dịch Dung cùng Dịch Thanh hai người thấy Lăng Giáng Hồng ánh mắt, cũng nhịn không được rùng mình một cái. Lăng Giáng Hồng càng ngày càng giống như Thương Trưng Vũ, vô tình, lãnh huyết, bạc tình, thiếu tình cảm. Các nàng tựa hồ lại nhìn thấy cái kia Sở Phi xuất hiện phía trước, không tình cảm chút nào Lăng Giáng Hồng. Vốn tưởng rằng Sở Phi có thể hòa tan Lăng Giáng Hồng lạnh như băng tâm, nhưng ai ngờ đến lại xảy ra sự việc như vậy.

Lăng Giáng Hồng bỗng nhiên thở dài: "Ta mệt mỏi, các ngươi đều đi ra ngoài đi."

"Dạ." Dịch Dung và Dịch Thanh yên lặng lui ra. Trước khi đóng cửa trước, lại bị Lăng Giáng Hồng gọi lại.

"Hai người các ngươi, tốt nhất đối với chuyện lần này vẫn làm như bình thường, nếu là có nửa điểm tiết lộ ra ngoài thì... các ngươi cũng biết Minh Phượng cung đối đãi như thế nào với phản đồ?"

"Vâng. Thuộc hạ biết nên làm như thế nào." Dịch Dung và Dịch Thanh cung kính đáp.

"Ân..."

Sở Phi ở trong này vài ngày, cũng không nhìn thấy Lăng Giáng Hồng, cả ngày không có việc gì làm, liền ôm Tiểu Bạch đi tìm Dịch Dung hoặc là Dịch Thanh chơi.

Dịch Dung và Dịch Thanh phi thường thích Tiểu Bạch, tìm thịt tươi uy nó. Hồ ly là thú, thích ăn thịt tươi, nhưng có thể Sở Phi ghét bỏ hương vị kia, thông thường đều muốn thịt chín mới cho Tiểu Bạch ăn.

"Dịch Dung tỷ tỷ, vì cái gì này mấy ngày nay không thấy Giáng Hồng?" Sở Phi kéo lỗ tai của Tiểu Bạch không cho nó ăn thịt tươi nữa, "Thối muốn chết! Ngươi nếu ăn thì không được vào phòng ta!"

"Phi nhi." Dịch Dung ách nhiên thất tiếu (cười sằng sặc), "Nó chính là hồ ly, ngươi không cho nó ăn thịt?"

"Mỗi lần ngủ đều thích chui lên giường của ta. Nếu để nó ăn thịt tươi, sẽ có chút – mùi..." Sở Phi ghét bỏ vứt Tiểu Bạch sang một bên, bộ dạng như là 'nếu ngươi ăn một ngụm nữa, ta sẽ cùng ngươi tuyệt giao'.

Làm Dịch Dung nhịn không được 'hì hì' bật cười. Nàng muốn Sở Phi như vậy, lừa Lăng Giáng Hồng nhưng thế nào, cũng không khả năng thương tổn Lăng Giáng Hồng. Nàng và Dịch Thanh xem ra chỉ có thể là Lăng Giáng Hồng tổn thương Sở Phi sâu vô cùng, mà Sở Phi khó có khả năng động vào một sợi lông của Lăng Giáng Hồng.

"Thiếu cung chủ đã nhiều ngày vội vàng kế nhiệm vị trí cung chủ, cho nên không rảnh tới thăm ngươi." Dịch Thanh ở một bên giải thích nói.

"Kế nhiệm cung chủ, vậy mẹ của Giáng Hồng đâu?" Sở Phi không hiểu.

"Cung chủ chính là muốn thừa dịp xảy ra chuyện ở Bạch Hổ Bang mà rời khỏi giang hồ. Nàng cần lui đến phía sau, chuyên tâm xử lý một ít việc vặt trong triều đình." Dịch Dung trả lời.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: ta rất có xúc động ngược tiểu thụ... Nhớ...chà đạp nàng nha... Giáng Hồng, cố lên! Ta ủng hộ ngươi!

 Thương tổn lên, đau lòng lên, giày vò lấy, ngược đi... Ta hảo hả dạ nha... = =  (editor: hentai !!!!!)

loading...

Danh sách chương: