Chương 29: Chuyện nhỏ

"Nha." Sở Phi lên tiếng. Nàng nghe Lăng Giáng Hồng nói qua một chút, nhưng vì cùng mình quan hệ không lớn, cũng không có tò mò nhiều.

"Phi nhi..." Dịch Dung có chút không biết mở miệng như thế nào.

"Dịch Dung tỷ tỷ?" Sở Phi buông Tiểu Bạch, đi qua nắm tay Dịch Dung, "Tỷ có lời gì, cứ việc nói thẳng đi, Phi nhi là các tỷ nuôi lớn từ nhỏ, không muốn có bất cứ chuyện gì ảnh hưởng đến tình cảm của chúng ta."

"Ai, Phi nhi, chúng ta nhìn thấy muội to lớn, muội là hạng người gì, chúng ta rất rõ, chính là... Sau này nếu thiếu cung chủ làm chuyện gì tổn thương muội, muội... Không nên hận nàng."

"Dịch Dung tỷ tỷ, Giáng Hồng đối với muội tốt lắm, lần này muội lừa nàng, nàng không có trách muội, nàng sẽ không đả thương muội." Sở Phi cười thật ngọt ngào, thật sáng lạn, làm Dịch Dung cảm thấy trong lòng đau đớn, vừa gặp lại, không muốn Sở Phi thấy mình hai mắt phiếm hồng. Các nàng hiểu rất rõ tác phong của Lăng Giáng Hồng, mấy năm nay trên giang hồ lịch lãm*, Lăng Giáng Hồng đã sớm không phải là Lăng Giáng Hồng mà Sở Phi nhận thức, cũng hoặc là, từ vừa mới bắt đầu, đã không phải.
* lịch lãm: có hiểu biết rộng rãi do từng trãi

"Dịch Dung tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy?" Sở Phi thận trọng, như thế nào không phát hiện khóe mắt Dịch Dung phiếm hồng. Nàng xoay mặt Dịch Dung, hôn phía dưới khóe mắt của Dịch Dung một cái. Trước đây, Dịch Dung các nàng cũng thường thích hôn nhẹ Sở Phi như vậy, nhất là lúc Sở Phi không vui. Sở Phi cũng muốn dùng phương thức này để an ủi người mình quan tâm, vừa vặn 'hảo xảo bất xảo' (chết hay không chứ) một màn này bị Lăng Giáng Hồng nhìn thấy.

"Phi nhi!" Mặt Lăng Giáng Hồng lập tức đen lại.

Ứng phó xong một ít môn phái trên giang hồ, Lăng Giáng Hồng lo lắng Sở Phi, vội vàng chạy tới, thì nhìn thấy Sở Phi đang thân mật hôn mặt Dịch Dung. Nàng rốt cuộc biết mình đang làm cái gì không chứ?

Tuy rằng cử động này của Sở Phi kỳ thật cũng không có cái gì, mọi người đều là nữ tử, hơn nữa cảm tình tốt như vậy, nhưng dù thế nào Lăng Giáng Hồng cũng cảm thấy chướng mắt, giống như bảo vật của chính mình bị biến thành của người khác vậy.

Dịch Dung cả kinh, cuống quít dấu nước mắt nơi khóe mắt, cùng Dịch Thanh lui tới một bên, hoảng hối nói: "Thiếu cung chủ, chúng ta vừa rồi nhớ tới Phi nhi lúc nhỏ, nhất thời cảm khái mà thôi."

Lăng Giáng Hồng liếc Dịch Dung một cái, làm nàng không dám cùng Sở Phi nhiều lời, lập tức dắt tay Sở Phi nói: "Đi theo ta."

"Nha." Sở Phi không nghi ngờ gì đi theo Lăng Giáng Hồng ra bên ngoài, còn quay đầu nói với Dịch Dung, "Dịch Dung tỷ tỷ, giúp ta chiếu cố Tiểu Bạch một chút... Đừng cho nó ăn thịt tươi nữa."

Lăng Giáng Hồng nghe xong càng thêm căm tức, càng dùng sức xiết chặt cổ tay Sở Phi. Sở Phi chậm chạp đi theo, không biết tại sao lại làm Lăng Giáng Hồng đỏ mặt tức giận như vậy. Lăng Giáng Hồng mang theo Sở Phi đi qua sân, một đường đi đến hành lang, nhìn trái phải không thấy người, đem Sở Phi đẩy tới một góc, hai tay đè vai Sở Phi trừng mắt nhìn nàng.

"Giáng Hồng?" Sở Phi thử hỏi một tiếng. Nàng phát hiện gần đây Lăng Giáng Hồng tính tình thực nóng nảy, đối với nàng một chút cũng không ôn nhu giống như trước.

"Phi nhi." Khoảng cách của Lăng Giáng Hồng và Sở Phi thật rất gần. Sau đó, bỗng nhiên có hạ nhân của phân bộ đi qua. Thân mình Lăng Giáng Hồng so với Sở Phi cao hơn một chút, một bên nghiêng người che Sở Phi trong lòng, ngoại nhân căn bản không thấy trong lòng Lăng Giáng Hồng còn dấu một người.

"Thiếu cung chủ."

Đối phương thấy tư thế đứng của Lăng Giáng Hồng rất kỳ quái, nghĩ đi lại nhìn xem Lăng Giáng Hồng có chuyện gì không. Lăng Giáng Hồng không muốn làm cho người khác thấy bộ dạng nàng thất thố, bình tĩnh nói: "Ngươi thực rãnh rỗi sao?"

Thuộc hạ kia sợ tới mức quay đầu bỏ đi, sợ đánh vỡ việc gì đó của Lăng Giáng Hồng, sẽ dẫn tới họa sát sinh, không cẩn thận nhìn thấy trong lòng Lăng Giáng Hồng lộ ra một mảnh góc áo.

"Giáng Hồng..." Sở Phi vuốt mặt Lăng Giáng Hồng, "Ngươi hù chết hắn rồi. Có phải hay không chưởng môn của những bang phái kia chọc ngươi tức giận sao? Ta biết làm cung chủ không dễ..."

Lúc Sở Phi còn lải nhải an ủi Lăng Giáng Hồng, lại bị Lăng Giáng Hồng không kiên nhẫn ngăn chặn hai tay lại, dùng môi ngăn lại đôi môi đang khẽ đóng khẽ mở kia.

Ngô...

Lần này Sở Phi thật sự bị hù choáng váng... Lăng Giáng Hồng không giống hôm trước hời hợt, mà là... Mà là thật sự hôn nàng... Dù Sở Phi đơn thuần, nhưng cũng là một thầy thuốc, trong sách thuốc ghi chép tuyệt đối sẽ không thiếu, nam tử đồng tính, nữ tử đồng tính. Nàng biết nụ hôn này của Lăng Giáng Hồng là đại biểu ý tứ gì. Huyền Minh nói qua, Mộc Hương thích nữ sắc, lịch sử Vân quốc cũng đã ghi lại, nữ vương Ngâm Ức thích nữ sắc, nhân vật truyện kỳ của Vân quốc Giang Phong cũng thích nữ sắc... Thậm chí một số nhân vật truyền kỳ đã xuất hiện trong lịch sử trước Vân quốc cũng thích nữ sắc...

Lăng Giáng Hồng đây? Dù trong mơ, Sở Phi... Nàng cũng chưa từng nghĩ tới Lăng Giáng Hồng cũng thích nữ sắc. Càng không nghĩ qua chính mình sẽ thích Lăng Giáng Hồng hôn, loại hôn mang theo cảm giác làm nhục, môi Sở Phi đều bị cắn sưng lên, nhưng Lăng Giáng Hồng vẫn không có chút ý dừng lại.

Nàng muốn cử động nhưng hai tay bị áp chế sít sao, muốn phát ra âm thanh nhưng đó là chuyện không có khả năng. Nàng thậm chí không dám nhìn ánh mắt Lăng Giáng Hồng, tham lam như vậy... có tính độc chiếm như vậy, hận không thể đem chính mình ăn sống nuốt tươi...

Cho tới bây giờ Sở Phi đều không thể cự tuyệt dù chỉ là một chuyện mà Lăng Giáng Hồng làm với nàng, nhưng mà nàng đau lòng. Nàng không cần Lăng Giáng Hồng thích nữ sắc, không cần Lăng Giáng Hồng đối với nàng như vậy. Thậm chí chỉ cần Lăng Giáng Hồng muốn, cái gì nàng cũng sẽ cho Lăng Giáng Hồng, nhưng nàng cảm giác được tâm lý Lăng Giáng Hồng mang theo phẫn hận và oán kết.

Tâm tư nàng trong sáng, nhưng người càng trong sáng lại càng mẫn cảm. Sở Phi chậm rãi nhắm mắt lại, trong lòng thở dài: "Giáng Hồng..."

Lăng Giáng Hồng bỗng nhiên dừng động tác, hình như nghe thấy được trong lòng Sở Phi thở dài, nàng đang làm cái gì? Nhìn Sở Phi trước mắt, dù đối với nàng ra sao, nước mắt của nàng vẫn chưa từng chảy xuống, mà chỉ chịu phận bất hạnh, tùy ý mình lăng nhục.

"Phi nhi..." Lăng Giáng Hồng xoa môi dưới bị sưng lên của Sở Phi bị chính mình cắn đến chảy máu, "Thực xin lỗi..."

Cả đời này, đây là lần đầu tiên Lăng Giáng Hồng nói xin lỗi với người khác.

Sở Phi lắc đầu, ôm Lăng Giáng Hồng, đem mặt chôn ở đầu vai nàng: "Giáng Hồng, Phi nhi không trách ngươi. Chỉ là trong lòng Phi nhi khó chịu..."

"Phi nhi, sau này không được cùng người khác thân cận như vậy biết không?" Lăng Giáng Hồng áy náy, cúi mặt xuống dưới, bổ sung thêm một câu, "Ta không thích."

Sở Phi nhu thuận gật đầu. Lăng Giáng Hồng không thích mình và người khác quá thân cận. Tuy rằng người khác này là Dịch Dung tỷ tỷ, Lăng Giáng Hồng vẫn tức giận, có phải hay không đại biểu là nàng rất để ý mình đây? Nghĩ đến đây Sở Phi cảm thấy trong lòng ngọt ngào. Nàng không biết tình yêu là gì. Nàng chỉ là đơn thuần cảm thấy có thể ở bên cạnh Lăng Giáng Hồng, được Lăng Giáng Hồng để ý là một việc rất vui vẻ, mặc kệ mục đích của Lăng Giáng Hồng là cái gì, nàng đều không để ý.

Lăng Giáng Hồng thấy Sở Phi không có việc gì, cũng thả lỏng buồn phiền trong lòng, thực sợ hành động của mình vừa rồi lại làm Sở Phi chịu đả kích. Nàng chưa từng nghĩ tới bản thân mình đối với Sở Phi là xem nàng ấy là của chính mình, toàn bộ đều thuộc về mình, tính độc chiếm mạnh mẽ như vậy đấy. Ngay cả đám thị tỳ nuôi lớn Sở Phi cũng không thể đụng chạm Sở Phi. Cảm giác như thế làm nàng có chút hoảng, chỉ là hiện tại ở trước mặt Sở Phi, nàng không muốn biểu lộ ra.

"Phi nhi, trở về phòng thoa thuốc một chút." Lăng Giáng Hồng nhìn môi của Sở Phi, thật là rất thảm, kết quả Sở Phi cư nhiên còn có thể không tim không phổi bật cười.

"Ân." Sở Phi gật đầu, "Ta có thuốc mỡ tốt lắm, ngươi giúp ta bôi..." Trên môi...

Lăng Giáng Hồng mang theo Sở Phi vào tây phòng. Sở Phi vừa vào cửa, tìm kiếm trong hòm thuốc nhỏ của mình nửa ngày, lấy ra một bình sứ nhỏ, đưa cho Lăng Giáng Hồng.

"Đây cũng là thuốc tiêu sưng trừ hỏa ta bào chế, rất hữu hiệu nha."

Lăng Giáng Hồng mở ra nắp bình, lập tức ngửi được một mùi thơm ngát thản nhiên: "Cũng là độc môn của ngươi điều chế?"

"Ân." Sở Phi đem mặt mình đưa qua, quyết miệng cao lên, để Lăng Giáng Hồng giúp mình bôi thuốc.

Khóe miệng Lăng Giáng Hồng co giật. Nhìn thấy Sở Phi há mồm như vậy, nàng tiếp tục có xúc động muốn xông lên trước chà đạp, cố tình mà! Người trước mắt này một chút tự giác cũng không có.

Lăng Giáng Hồng dùng đầu ngón tay chấm một chút thuốc, nhẹ nhàng bôi trên môi Sở Phi. Ánh mắt Sở Phi nhìn chằm chằm Lăng Giáng Hồng, cho đến khi Lăng Giáng Hồng bắt đầu cảm thấy không tự nhiên, sẳng giọng hỏi: "Nhìn chằm chằm ta xem cái gì?"

"Giáng Hồng...rất rất xinh đẹp! Ta đi ra ngoài lâu như vậy, cũng gặp thật nhiều người xinh đẹp, chính là đều không có đẹp như Giáng Hồng. Ngay cả Mộc Hương cũng không có." Sở Phi 'hắc hắc' ngây ngô cười.

"..." Lăng Giáng Hồng quay mặt đi, đem lọ thuốc nhét vào trong tay Sở Phi, "Bôi xong rồi. Đúng rồi, Mộc Hương là ai?"

"Là sư tỷ..." Nói tới chỗ này, Sở Phi thật hưng phấn, giữ chặt Lăng Giáng Hồng, thao thao bất tuyệt nói về chuyện ngày đó tại nơi thôn nhỏ hẻo lánh gặp được Mộc Hương như thế nào, quá trình giải quyết ôn dịch như thế nào.

Mày của Lăng Giáng Hồng càng nhăn càng chặt. Mộc Hương cũng là đệ tử Quỷ Y môn, vì cái gì các nàng khinh địch như vậy đi biểu lộ thân phận? Có phải hay không Quỷ Y môn đã bắt đầu hoạt động trên giang hồ? Huyền Minh quanh co lòng vòng ám chỉ Sở Phi cần tự xưng 'Quỷ Y', rất khó không cho người liên tưởng đến Quỷ Y môn, đến tột cùng là tồn tại tâm tư gì?

Còn có Mộc Hương kia nữa, Lăng Giáng Hồng nhìn... Sở Phi...từ trên xuống dưới...không xem kỹ đã cứ như vậy nhận người quen? Trong lòng vạn phần khó chịu, hận đến nghiến răng.

"Giáng Hồng." Sở Phi lôi kéo Lăng Giáng Hồng, sợ hãi kêu.

Lăng Giáng Hồng híp mắt nói: "Nói đi, ngươi lại muốn làm cái gì?"

Sở Phi là nàng nuôi lớn, một chút tiểu tâm tư ấy, nàng như thế nào không biết.

"Giáng Hồng, ta nghĩ rời đi nơi này mấy ngày, đi Biện Châu một chuyến."

"Đi Biện Châu? Ngươi đi nơi đó làm cái gì?" Lăng Giáng Hồng có chút bất ngờ.

"Sư phụ nói, mộ của mẫu thân không được an táng tại phần mộ tổ tiên Sở gia, mà bị an táng qua loa tại bãi tha ma, ta trở về tìm phần mộ của mẫu thân, tìm một nơi tốt hảo hảo an táng nàng một lần nữa. Cũng mời nàng nhập thổ vi an, nếu như không có ta, mẫu thân cũng sẽ không chết..." Hốc mắt Sở Phi phiếm hồng. Nàng luôn tưởng tượng bộ dạng của mẫu thân mình, nhưng không ai từng tham kiến, nàng tưởng tượng, mẫu thân hẳn là rất đẹp, thực ôn nhu, đối với nàng cũng tốt.

"Phi nhi..." Lăng Giáng Hồng đưa tay đem Sở Phi ôm vào trong ngực. "Đã nhiều ngày bận rộn, vừa lúc ta đang nhàn rỗi, sẽ theo ngươi đi một chuyến đi."

"Thật sự?" Ánh mắt của Sở Phi lập tức phát sáng lên, "Không phải Giáng Hồng mới vừa lên làm cung chủ sao, ngươi không bận sao?" Tuy rằng Sở Phi thật sự rất muốn cùng nhau hành tẩu giang hồ với Lăng Giáng Hồng, nhưng mà nàng sợ Lăng Giáng Hồng vì nàng trì hoãn chính sự của mình.

"A, không vội! Mới vừa kế nhiệm cung chủ, lúc tất cả mọi người cho rằng ta phải có động tác gì thì ta không động, còn muốn biến mất trước mắt bọn hắn, cái này kêu là 'hư thì thực chi, kì thực hư chi'*. Minh Phượng cung phải là mỗi một bước đi mỗi một động tác bọn hắn đều đoán không ra, sờ không được." Lăng Giáng Hồng nắm cái mũi nhỏ của Sở Phi, "Cho nên ta hiện tại rất nhàn rỗi, cùng ngươi đi xem mẫu thân ngươi được không?"
* Hư thì thực chi, kỳ thực hư chi: không phải thật ra là phải, nhưng kỳ thực lại là không phải: thật giả lẫn lộn

"Ân!" Sở Phi kích động gật đầu, lao vào trong lòng Lăng Giáng Hồng, "Giáng Hồng đối với ta thật tốt!"

Thật không? Lăng Giáng Hồng cười lạnh, để tay lên ngực tự hỏi. Nàng bất quá đi theo Sở Phi là để tra xét chuyện năm đó, mẫu thân của Sở Phi, Lưu Thụ Doanh đến tột cùng là ai, không đi theo Sở Phi, làm sao có thể tra được Quỷ Y môn. Nàng đang lợi dụng Sở Phi, lợi dụng nhưng rất thanh thản, bởi vì Sở Phi lừa nàng. Nàng là Lăng Giáng Hồng, đối với người lừa gạt nàng, nhất định là có thù tất báo, bởi vì Thương Trưng Vũ nói qua, vô luận là khi nào cũng không ủy khuất chính mình, chẳng sợ ủy khuất người khác. Lăng Giáng Hồng chưa bao giờ ủy khuất chính mình, cho nên chỉ có thể ủy khuất Sở Phi.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: ta... Nhất thời động kinh, ngược Phi nhi, lại có thể rước lấy một đám công khai lên án... Quýnh

Vì thế đây chỉ là một cẩu huyết, Tiểu Bạch văn, nội dung vở kịch cẩu huyết, tác giả cũng cẩu huyết, nhưng sẽ không xuất hiện cái loại đại ngược BT (rất phi thường, biến thái)...

Nhưng là rất có CJ tiểu ngược... Quýnh, ta đang nói tôm khô...

Nữ vương luôn luôn là một người do do dự dự, ... Cần nàng thông suốt, tự nhiên là cần 'hắc hắc'... Phi nhi... Luyến tiếc nhi đồng bộ không tìm lang = =

Ta đã phát hiện, về nhân khí, đầu tiên là Sở Phi, thứ nhì là Tiểu Bạch, thứ ba là Lăng Giáng Hồng. OTZ~

Danh sách chương: