Chương 70: Triền miên

"Trước tiên điều tra từ nơi này. Chúng ta tiếp tục theo dõi bọn hắn là tốt rồi, sẽ có một ngày bí mật bại lộ thôi. Còn nữa, kỳ độc Thập Tam này, rốt cuộc trông như thế nào?" Thân là thầy thuốc, Sở Phi đối với loại thảo dược quý hiếm này cảm thấy thực hứng thú.

"Loại dược liệu này sở dĩ kêu Thập Tam là bởi vì dược tính của nó, bất quá càng kỳ dị chính là nó trưởng thành cần thập tam năm linh thập tam ngày (13 năm lẻ 13 ngày), qua thời gian đó sẽ lập tức héo tàn. Năm thứ nhất kết mười ba nụ hoa, cả đời chỉ nở mười ba hoa, một năm một lần, mỗi lần một đóa, chỉ có mười ba lá cây sắp một hàng, có một chút giống một cành hoa Trọng Lâu." Mộc Hương giải thích.

"Thật là thảo dược kỳ lạ, vậy độc là từ nơi nào tinh luyện ra?" Sở Phi hiếu kỳ hỏi.

"Loại thảo dược này, trước mười hai năm hoa nở ra đều không có độc, không có chỗ lợi gì, đến năm thứ mười ba, ngày mười ba cuối cùng, sẽ có một đóa hoa nở rộ, khi đó thu thập phấn hoa, chính là kỳ độc Thập Tam. Thân và rễ còn lại tựa hồ không dùng làm gì... Loại độc như vậy, muốn thu thập là khó khăn trùng điệp, không cẩn thận thì mạng cũng khó giữ, cũng khó trách luôn không có ai tìm được." Mộc Hương vỗ vỗ cái ót của mình, "Kỳ quái chính là Quỷ Y môn đã có ghi lại phương pháp luyện chế. Chúng ta và những người còn lại cái gì cũng không biết, ngay cả Thanh Đại học về độc cũng không biết."

Sở Phi đưa cho Mộc Hương một chén trà: "Mọi chuyện không có khả năng lập tức sáng tỏ, không cần quá cưỡng cầu bản thân mình, sự tình có thể chậm rãi điều tra. Chúng ta còn có thời gian, gấp rút quá ngược lại không cẩn thận lộ để chân tướng. Hiện tại một mình Thanh Đại sư tỷ ở Quỷ Y môn sẽ rất nguy hiểm, sư tỷ vẫn là sớm trở về bồi nàng, hoặc là các tỷ rời khỏi Quỷ Y môn cũng tốt."

"Thập Tam..." Mộc Hương mỉm cười nhìn Sở Phi.

"Làm sao vậy?"

"Ta phát hiện muội thành thục hơn rất nhiều, nhất là phương diện đối nhân xử thế, không giống trước kia tỉnh tỉnh mê mê cái gì cũng không biết. Gặp được nhiều chuyện phức tạp nguy hiểm như vậy, còn có thể lạnh tĩnh tự hỏi và phân tích, cẩn thận thăm dò." Mộc Hương tán dương nói.

"Ha ha..." Sở Phi còn không quen được người khác khích lệ như vậy, mặt có chút hồng, "...Sư tỷ quá khen!"

"Ta cũng chỉ là có cái gì thì nói cái đó. Thập Tam, nói thực ra, trước kia ta luôn không thể nào xem trọng muội. Nếu không phải bởi vì sư phụ dặn dò chưởng môn nhất định phải do muội làm, ta thật sự sẽ không thể để muội tiến vào Quỷ Y môn. Ta đã từng thích và mê luyến muội là thật, bất quá đây là hai chuyện khác nhau, ta vẫn phân biệt rất rõ ràng. Ta cảm thấy muội từ nhỏ được bảo hộ rất tốt, rất đơn thuần, rất dễ dàng bị người khác lợi dụng. Dạng người như muội cũng không thích hợp cuốn vào những chuyện phi lý này, nhất là đem vận mệnh của Quỷ Y môn giao cho muội. Sự si mê của muội đối với Lăng Giáng Hồng đã làm cho muội hoàn toàn không có nguyên tắc, thậm chí cả tánh mạng của mình cũng không để ý." Mộc Hương uống mấy ngụm trà, lại tiếp tục nói, "Kỳ thật ở trong lòng muội mà nói, Lăng Giáng Hồng so với chúng ta thân hơn rất nhiều. Một cái chưởng môn, trong lòng thiên vị một môn phái khác, nhiều ít làm cho người ta cảm thấy có chút thất vọng."

"Vậy hiện tại thì sao?" Sở Phi nghiêng đầu, nhìn về phía Mộc Hương.

"Hiện tại? Muội có đảm đương, nguyện ý gánh vác trách nhiệm của Quỷ Y môn. Muội sẽ vì tiền đồ của Quỷ Y môn mà suy nghĩ, thậm chí vì Quỷ Y môn muội tiến vào hoàng cung hiểm ác. Mà muội cũng không còn là muội trước kia, hoàn toàn chịu sự an bài của Lăng Giáng Hồng mà không hề có lực chống đỡ. Thập Tam, tương phản hiện tại nhiều nơi Lăng Giáng Hồng làm việc lại chịu sự hạn chế của muội. Mơ hồ, ta có thể cảm giác được khí phách của muội, có lẽ dùng từ này để hình dung muội không thích hợp lắm, nhưng muội có một loại khí độ, để cho người khác bị thuyết phục, ta nghĩ điểm này, bản thân Lăng Giáng Hồng cũng cảm thấy, lại không chống cự được." Mộc Hương gợi lên khóe miệng, cười có chút phá hư, "Ta hiện tại bắt đầu cảm thấy tự hào về một người chưởng môn như muội"

Sở Phi nháy mắt mấy cái: "Sư tỷ, ta không nghĩ tới trước kia đã gây cho các tỷ thêm nhiều phiền toái như vậy, thực xin lỗi, làm các tỷ lo lắng. Bất quá chuyện ta đáp ứng sư phụ nhất định sẽ làm được. Đối với Giáng Hồng, có đôi khi ta cũng không phải để mặc nàng chém giết, mà là ta hiểu nàng rất rõ, biết mình sẽ khổ sở, nàng cũng làm, nhưng ta sẽ cùng nàng. Ta cũng đã thử thay đổi nàng, đúng là hơi khó khăn, nhưng ta cảm thấy đáng giá là tốt rồi."

"Muội là chưởng môn, tất cả ta đều nghe theo muội." Mộc Hương cũng học bộ dạng của Sở Phi nháy mắt mấy cái, một bộ dáng nghịch ngợm.

Khi Sở Phi rời khỏi y quán liền bị thích khách đuổi giết. Trong lòng nàng biết rõ, nàng giúp hoàng đế làm chuyện này, đắc tội không ít người quyền quý, có người muốn giết nàng là chuyện rất bình thường.

Sở Phi không muốn quấy nhiễu dân chúng, trực tiếp chuyển vào ngỏ tắt nhỏ không người. Sở Phi nội lực thâm hậu, chỉ dựa vào động tĩnh rất nhỏ kia, nàng liền biết chỗ ẩn thân của đối phương. Thích khách của Thích Khách môn nàng còn không để vào mắt, huống chi loại tam lưu sát thủ này.

Chẳng qua nếu tạo ra tiếng động lớn ở đây, làm người địa phương thấy cảnh giết người tựa hồ không tốt lắm, xảy ra án mạng đối với bản thân nàng cũng không có lợi.

Thích khách đi theo nàng tổng cộng có ba người. Lúc đầu Sở Phi không phát giác, nhưng mà ba đợt sát khí này làm Sở Phi nhận ra, mới hạ tâm xuống.

Nhãn cầu Sở Phi xoay chuyển, thi triển khinh công thoát khỏi tầm mắt của ba tên thích khách, lại lấy khí thế tốc độ tia chớp điểm huyệt đạo của ba người nọ. Ba người còn chưa biết rõ sao lại thế này thì đã bị Sở Phi bắt được.

Sở Phi cũng lười quản ai phái người ám sát nàng, mà cũng cảm thấy lưu lại những sát thủ này không phải chuyện tốt. Nàng dùng kình lực cho ba người họ mỗi người một chưởng, một chưởng này mặt ngoài thoạt nhìn bình thản không có gì lạ, nhưng ba canh giờ sau sẽ phát tác, sau khi trọng thương, võ công sẽ bị phế bỏ.

Sở Phi tự nhận là để lại một đường lui, tha cho bọn hắn một mạng, lại không biết thân là sát thủ bị phế võ công so với giết bọn họ còn thống khổ hơn. Bất quá quan niệm của mỗi người bất đồng, từ gốc độ của thầy thuốc, còn sống đã là tốt nhất.

Chờ đợi Sở Phi trở về hoàng cung, chuyển một vòng chung quanh, thế nhưng không có người nào rảnh rỗi. Nàng nhàm chán muốn hỏi chẩn, vỗ vỗ tay, quay về phòng của mình, đốt một thùng nước, tính toán tắm rửa, ở bên ngoài một ngày, đi khắp hang cùng ngõ hẻm, một thân tro bụi.

Sở Phi để Tiểu Bạch ra ngoài, cũng không phải vì đề phòng Tiểu Bạch rình coi, chỉ là một con hồ ly mà thôi không đáng ngại, bản ý của nàng là nhường Tiểu Bạch đề phòng người khác. Tiểu Bạch xưa nay vô cùng cảnh giác, đây đều là bản năng của động vật. Mỗi lần Sở Phi tắm rửa, nó cũng tận trung với cương vị của mình. Có một lần, một thái giám hơi đến gần sân của Sở Phi một chút, thiếu chút nữa bị Tiểu Bạch cắn, vì chuyện này Sở Phi còn mang ngân lượng cho thái giám kia bồi tội.

Sở Phi thích ngâm mình trong nước nóng, nàng không để cánh hoa vào, có thể bởi vì trước đây có bóng ma. Nhưng mà nàng thích bỏ một ít dược liệu vào thùng gỗ, có tác dụng thả lỏng thần kinh, hoà dịu mệt mỏi, rất tốt đối với thân thể.

Sở Phi khép hờ hai mắt, hơi nước chậm rãi nhuộm dần cả khuôn mặt, nàng thoải mái đến độ sắp ngủ. Bỗng nhiên có hai tay đặt lên đầu vai của nàng...

Sở Phi cả kinh, người nào tiến vào mà nàng lại không phát giác, ngay cả Tiểu Bạch cũng không có động tĩnh?

Mạnh mẽ xoay người nhìn lại... Lăng Giáng Hồng đang lộ vẻ mặt cười xấu xa nhìn chằm chằm Sở Phi. Sở Phi lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, lập tức lại đột nhiên nhớ tới cái gì, mạnh mẽ hướng trong thùng tắm rụt người xuống, tránh ở trong nước, mặt đỏ lên.

"Giáng... Giáng Hồng... Làm sao nàng lại đến đây?"

"Ha ha..." Lăng Giáng Hồng tựa tiếu phi tiếu, nhìn... Sở Phi từ trên xuống dưới, "Ta tới thăm nàng, cũng không thể giữa ban ngày nghênh ngang đi đến đây, bất quá không nghĩ tới nàng đang ở đây tắm rửa... Cứ như vậy..."

Lăng Giáng Hồng kề sát người vào, nâng đầu Sở Phi lên: "Chúng ta thế này, có giống nửa đêm yêu đương vụng trộm hay không?"

Mặt Sở Phi càng đỏ lợi hại hơn, các nàng là một đôi quang minh chính đại, dựa vào cái gì giống như yêu đương vụng trộm chứ? Ngẩng đầu, nhìn Lăng Giáng Hồng thực chân thành nói: "Chúng ta không phải yêu đương vụng trộm, chúng ta vốn là cùng một chỗ với nhau a!"

"Ha ha..." Lăng Giáng Hồng ôm cái gáy của Sở Phi buồn cười không thôi. Sở Phi ở một vài vấn đề thực quật cường, tỷ như không thích mình xem nàng là tiểu hài tử, tỷ như đối quan hệ của hai người các nàng, nhưng mà Lăng Giáng Hồng thích Sở Phi quật cường như vậy, "Nếu là tình nhân, vậy nàng còn trốn cái gì nữa?"

Mặt của Sở Phi đỏ như tôm luộc, Lăng Giáng Hồng đây là đang trêu chọc nàng!

"Nàng... Nàng..." Sở Phi 'nàng' nửa ngày cũng không nói ra lời.

"Phi nhi!" Lăng Giáng Hồng nắm cái lỗ tai đỏ chót của Sở Phi, cười nói, "Nàng trốn cái gì, từ nhỏ đã bị ta xem hết... Còn xấu hổ?"

Sở Phi càng thêm xấu hổ, trước kia nàng không biết cái gì, nhưng mà hiện tại thì... Nếu nói tới chuyện mới trước đây, Lăng Giáng Hồng giúp nàng tắm rửa, thật đúng là cảm thấy hảo dọa người nha.

"Cái đó không giống với." Sở Phi nắm chặt hai bên thùng gỗ, chỉ lộ ra hai con mắt đáng thương nhìn chằm chằm Lăng Giáng Hồng.

"Nga?" Lăng Giáng Hồng ngồi xổm người xuống, ánh mắt song song với ánh mắt Sở Phi, "Làm sao không giống?"

"..." Sở Phi nín lặng nửa ngày, nghẹn không nói được. Nàng cũng không thể nói với Lăng Giáng Hồng là nàng trưởng thành nên thân thể có biến hóa nha. Lời này đổi lại bình thường khi làm y lý nàng nói thì không có việc gì. Hiện tại thân thể của nàng trần truồng ngâm mình trong thùng tắm, như thế nào nói được.

Nàng là cô nương, cô nương chưa gả, vẫn là mất tự nhiên a!

"Tại sao không nói?" Lăng Giáng Hồng có ý định trêu chọc Sở Phi.

Ai ngờ Sở Phi bỗng nhiên hắt hơi một cái.

Lăng Giáng Hồng căng thẳng trong lòng, chẳng lẽ phao nước lạnh quá lâu, ngâm lâu trong nước sẽ bị phong hàn. Từ khi Sở Phi bị thương, Lăng Giáng Hồng cũng rất khẩn trương thân thể của Sở Phi, không nói hai lời đem Sở Phi từ trong nước vớt lên, dùng khăn tắm bọc lại ôm trở về giường.

Sở Phi hai mắt uông uông, nhìn chằm chằm Lăng Giáng Hồng nháy một cái cũng không. Nàng biết chắc Lăng Giáng Hồng luyến tiếc để nàng chịu lạnh, cái hắt hơi vừa rồi kia là nàng cố ý. Bất quá trong lòng như thế nào không cảm động, Lăng Giáng Hồng như vậy, chỉ riêng đối với nàng che chở đầy đủ mọi thứ.

Lăng Giáng Hồng lại cảm thấy hai mắt sung huyết, ánh mắt này của Sở Phi cũng quá mê người. Một đôi mắt sáng ẩn tình ngưng thê, một thân da thịt vừa đẹp vừa mỵ, sáng rõ làm người khác đui mù.

Lăng Giáng Hồng khuynh thân đặt thân thể trên người Sở Phi, tay chậm rãi từ thắt lưng của Sở Phi nhẹ nhàng dời xuống, qua lại vuốt ve, kích thích Sở Phi rùng mình. Sở Phi bì bõm một tiếng, lại không hề ngăn cản Lăng Giáng Hồng, cũng không có thói quen, bỗng nhiên nhúc nhích thân thể làm khăn tắm không hề báo trước rơi xuống một bên, làn da non mịn, xương cốt nhỏ nhắn bại lộ trong không khí.

Lăng Giáng Hồng nhìn thấy hai mắt sáng lên, bắt hai tay Sở Phi, đặt Sở Phi ở dưới thân thể của mình, một tay xuyên qua phía sau cổ Sở Phi, một tay đặt trên bộ ngực sữa mềm mại của Sở Phi. Cảm giác trên tay thật phi thường, nàng xiết chặt tay hơn, hơi nâng đầu Sở Phi lên một chút, hai người dán rất gần vào nhau.

Sở Phi ánh mắt mê ly, mặc dù biết rõ ràng hai người đang làm cái gì, nhưng nàng vẫn là cô nương gia, trừ bỏ khẩn trương, chính là thẹn thùng, những cái khác đều không có.

Tay Lăng Giáng Hồng hoặc nặng hoặc nhẹ tại ngực của mình dao động vuốt ve, nhường Sở Phi nhịn không được đem tiếng rên rỉ tràn ra ngoài miệng. Khó nhịn ngẩng đầu, thử chủ động hôn Lăng Giáng Hồng. Mỹ nhân chủ động, bảo Lăng Giáng Hồng như thế nào không kích động. Nàng tăng lực lớn hơn, bám tựa vào người Sở Phi, hai người khắng khít, miệng cũng càn quấy lấy nhau.

Cùng nhau cắn xé môi của đối phương, không ngừng đòi lấy thứ mình cần. Bởi vì thân mình bị giơ lên hạ xuống, hai tay của Sở Phi cũng tự nhiên buông lỏng. Sở Phi nâng tay ôm eo nhỏ nhắn của Lăng Giáng Hồng, hai tay tinh tế vuốt phẳng, từ vạt áo của Lăng Giáng Hồng vươn đi vào, nhưng mà Lăng Giáng Hồng bên trong còn mặc trung y, còn cách lớp quần áo, không thể chạm đến da thịt nóng bỏng, làm cho Sở Phi bắt đầu không thể kiên nhẫn.

Lăng Giáng Hồng nhận thấy vướng bận của Sở Phi, gợi lên tươi cười, nghiêng nước nghiêng thành.

Cũng không vội vã cởi bỏ quần áo của mình, mà là đem tay đặt ở trước ngực của Sở Phi chậm rãi dời xuống, nhẹ nhàng tiến vào khe đùi. Thân mình của Sở Phi đột nhiên nâng lên trên, giống như bị kích thích thật lớn vậy, run rẫy rất lợi hại. 'Phản ứng lớn như vậy?' Lăng Giáng Hồng ý cười đầy mặt, Sở Phi xấu hổ đến mắt đều nhanh không mở ra được.

Cái loại xấu hổ khó mở miệng này nha, Lăng Giáng Hồng nói như thế nào chạm là liền chạm, một chút báo trước cũng không có. Hơn nữa... Hơn nữa chính mình thế nhưng có phản ứng lớn như vậy. Sở Phi biết ý vị nơi đó như thế nào, bất quá bị Lăng Giáng Hồng nhìn thấy, nàng là một bộ dạng rất quẫn bách, chỉ cảm thấy không ngẩng đầu lên được.

Xúc giác của Lăng Giáng Hồng cảm thấy một trận thấm ướt, ý cười trên mặt càng đen tối, dán miệng vào lỗ tai của Sở Phi, khẽ liếm lấy, cực kỳ kích tình hỏi: "Phi nhi có cảm giác hay không? Có phải thực thích ta chạm nơi đó?"

Sở Phi chật vật đến cực điểm, nhưng nàng cũng không sợ hãi chuyện hòa sâu vô làn nước cùng tình nhân. Nàng từ nhỏ chịu giáo dục bất đồng với người khác, nàng là nhi đồng Lăng Giáng Hồng một tay dạy từ nhỏ đến lớn. Khái niệm của nàng là chỉ cần thích, liền không tiếc hết thảy nắm bắt, huống chi đem bản thân mình giao cho Lăng Giáng Hồng.

Bất quá bị trêu đùa như vậy, da mặt nàng vốn rất mỏng, bây giờ đỏ đến nổi gần muốn lấy máu người, bên dưới tầng da thịt hơi mỏng là các mạch máu đều đột ngột hiện ra, nhìn qua vừa yêu dị lại mị hoặc.

Lăng Giáng Hồng cảm giác huyệt Thái Dương của mình cũng bắt đầu thình thịch nhảy lên, càng đừng nói đến dục vọng trong thân thể kêu gào mãnh liệt đến cỡ nào, vừa mới chuẩn bị làm sâu sắc hơn động tác trong tay thì...

...Đột nhiên nghe thấy Tiểu Bạch ở bên ngoài đang thấp giọng gào thét, Lăng Giáng Hồng nhíu mày, phi thường hờn giận ngừng tay lại, ôm Sở Phi nghe động tĩnh bên ngoài.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Vì thế... Thật sự là thái giám!!! = =

loading...

Danh sách chương: