Chương 89: Ghen tuông

Cứ việc Lăng Giáng Hồng phải cẩn thận lần nữa, chính là bởi vì Sở Phi không chú ý, miệng vết thương lại vỡ ra, trên vải trắng quấn bên hông hiện lên một mảnh máu màu đỏ tươi.

Sở Phi lại một chút cũng không để ý tới, hôn một bên thái dương của Lăng Giáng Hồng, xoay người trườn xuống dưới, nhẹ nhàng ôm sau lưng Lăng Giáng Hồng, từng chút từng chút muốn làm Lăng Giáng Hồng yên lòng.

Lăng Giáng Hồng ủ rũ nồng đậm, giơ tay lên, thấy trong lòng bàn tay có vết máu, bất đắc dĩ nhìn Sở Phi: "Xem đi... Lại phá..."

"Ha ha..." Sở Phi cười vô cùng giảo hoạt, làm trong đầu Lăng Giáng Hồng hiện lên một hồi chuông cảnh báo, không biết nàng ấy lại cân não việc gì.

Chỉ thấy Sở Phi cũng nâng tay kia lên, ở trước mắt Lăng Giáng Hồng quơ quơ: "Xem... Chỗ này của ta cũng có."

Đầu ngón tay rõ ràng có vết màu đỏ, làm Lăng Giáng Hồng lần đầu xấu hổ đến mặt cũng nâng lên không nổi, đưa tay ở trên lưng Sở Phi hung hăng nhéo một cái, mắng: "Nàng là tiểu sắc lang không đứng đắn!"

"Ngô..." Sở Phi đau đến đầu đổ mồ hôi lạnh. Lăng Giáng Hồng thật đúng là ác độc mà, nói nhéo liền nhéo, không một chút hạ thủ lưu tình. Bất quá cũng là tại mình vui đùa quá trớn.

"Như thế nào, rất đau sao?" Lăng Giáng Hồng nhanh chóng buông tay ra, lo lắng hỏi.

"Không đau." Sở Phi chà xát lau mồ hôi, lao vào trong lòng Lăng Giáng Hồng, "Giáng Hồng~ "

"Ân."

"Ta yêu nàng, rất yêu rất yêu..."

"Ta biết, ta cũng vậy." Lăng Giáng Hồng vỗ về mặt Sở Phi. Nếu không thương, sẽ không dễ dàng đem bản thân mình giao cho nàng như vậy, nếu không thương, cũng sẽ không băn khoăn đến thân thể của nàng mà không dám động vào nàng.

"Giáng Hồng..."

"Ân?"

"Ta... Ta còn muốn..." Sở Phi chớp tròng mắt vô tội nhìn chằm chằm Lăng Giáng Hồng.

Mặt Lăng Giáng Hồng tối sầm, một cái tát đẩy Sở Phi ra, mắng: "Đừng hòng."

Thấy Sở Phi rúc vào góc giường đáng thương nhìn mình, lại cực kỳ không đành lòng. Nàng xem xét Sở Phi liếc mắt một cái, nhìn lại quần áo của mình bị Sở Phi xé rách rối tinh rối mù, chỉ phải thuận tay moi lên quần áo của Sở Phi phủ thêm trên người, chịu đựng thân thể rất không dễ chịu, bước xuống giường lấy kim sang dược giúp Sở Phi bôi thuốc một lần nữa.

Sở Phi mơ mơ màng màng ghé vào trên đùi Lăng Giáng Hồng, hai cánh tay ôm chặt eo nàng ấy, không tới một hồi liền ngủ mất. Lăng Giáng Hồng thở dài, Sở Phi đây là điển hình mất máu rất nhiều, ai kêu nàng ấy háo sắc tới nổi ngay cả mạng cũng không để ý.

Chính là, Sở Phi ôm mình ngủ như vậy thật đáng yêu, rất dịu ngoan, so với Tiểu Bạch cuộn tròn ở trong lòng còn chọc người yêu mến hơn. Lăng Giáng Hồng ôm thân thể Sở Phi, đem nàng để nằm ngang xuống, mình cũng ngủ ở một bên. Theo bản năng, Sở Phi dùng tứ chi chất chồng lên người Lăng Giáng Hồng. Lăng Giáng Hồng cười một tiếng, nhắm mắt lại ngủ, cảm giác này rất an ổn và thỏa mãn.

Ngày kế tỉnh lại, Sở Phi phát hiện Lăng Giáng Hồng còn đang ngủ, liền nhẹ chân nhẹ tay bò xuống giường, thu thập xong một chút mới xuất môn.

Dịch Thanh đứng ở trước cửa chờ đợi, Sở Phi thấy nàng, trong lòng có quỷ, mặt không tự giác đỏ lên.

Dịch Thanh không biết nguyên nhân nội bộ, còn tưởng rằng thương thế của Sở Phi không tốt, vuốt cái trán Sở Phi nói: "Phi nhi bị thương rất nặng sao?"

"Không có việc gì, đã tốt hơn nhiều." Sở Phi chột dạ liếc về phía trong phòng, sợ Dịch Thanh đi vào hầu hạ Lăng Giáng Hồng rời giường sẽ phát hiện chuyện tối hôm qua của các nàng, "Ách, Giáng Hồng còn ngủ, tạm thời không nên đi vào quấy rầy nàng ấy. Muội muốn đi xem mẫu tử Tự Phi."

"Ân, hảo... Một hồi chờ thiếu cung chủ tự mình rời giường." Dịch Thanh không nghi ngờ gì, gật đầu, "Tối hôm qua đã đưa thuốc của muội cho mẫu tử nàng uống, đã tốt hơn, vết đỏ trên người cũng sụt giảm không ít. Buổi sáng Dịch Mộng hầu hạ cung chủ xong cũng đi qua xem mẫu tử nàng, còn tỷ lại đây chờ thiếu cung chủ."

"Bây giờ muội đi xem nàng." Sở Phi lôi kéo Dịch Thanh đi xa phòng của Lăng Giáng Hồng, chỉ có Dịch Thanh các nàng mới dám vào đi, đem Dịch Thanh lôi đi, Lăng Giáng Hồng có thể nghỉ ngơi thật tốt cũng sẽ không bị phát hiện.

"Đúng rồi, Phi nhi, muội cho mẫu tử nàng uống thuốc gì vậy?" Dịch Thanh rất tò mò, vì cái gì thuốc này chỉ uống một lần lại dọa người như vậy.

"Một loại thuốc tê, uống vào trên người nàng sẽ mất đi cảm giác, muội cũng thêm vào một ít thảo dược có dược tính mạnh, bọn họ uống vào sẽ nóng lên và có chấm đỏ, bất quá hạ sốt thì tốt rồi không có trở ngại gì." Sở Phi trả lời.

Khi nói chuyện, hai người cũng bước đến phòng mẫu tử Tự Phi. Sở Phi đẩy cửa vào, Tự Phi đã khôi phục bình thường, tiểu hoàng tử thì còn đang ngủ, thấy Sở Phi tiến vào, chỉ chỉ tiểu hoàng tử đang ngủ say.

Sở Phi hiểu ý, quay đầu đi ra ngoài, một lát sau, mới thấy Tự Phi đi theo ra ngoài.

"Thập Tam, lần này thật sự cám ơn ngươi. Ta và Thụy nhi cuối cùng cũng ly khai hoàng cung, cái loại địa phương này không phải nơi con người ở mà." Tự Phi đóng kín cửa, hướng Sở Phi mỉm cười. Nàng biết nếu Sở Phi chịu hỗ trợ, sẽ không phải loại người tính toán lợi ích, để ý đối phương có phải cảm động đến rơi nước mắt hay không. Có một số việc trong lòng hiểu rõ là tốt rồi, Sở Phi vui vẻ kết giao với Tự Phi, cũng là bởi vì hai người ăn ý với nhau, nghiêm khắc mà nói, Tự Phi cho Sở Phi một người tri kỷ.

"Cũng không cần khách khí như thế. Ta cũng thuận tiện thoát khỏi hoàng cung, Bộc Dương Vinh Thánh rất nhanh sẽ thu được thi thể thị vệ của hắn và mẫu tử các ngươi. Từ nay về sau, ngươi sẽ không còn là Tự Phi, mà tiểu hoàng tử cũng chỉ là hài tử của một người bình thường." Sở Phi nhìn một gốc cây hoa mai ở trong viện xuất thần.

Tự Phi đi ở bên cạnh: "Rõ ràng đã qua mùa xuân, nó vẫn nở được thịnh vượng như vậy."

"Nhưng mà trời vẫn thật lạnh, nở được đẹp như vậy, tất nhiên luyến tiếc tàn héo." Sở Phi quay đầu, phát hiện Lăng Giáng Hồng từ rất xa đi tới, kêu lên, "Giáng Hồng..."

Lăng Giáng Hồng đi tới trước mặt Tự Phi, hơi hơi vuốt cằm, liền nói với Sở Phi: "Sáng sớm xuất môn cũng không mặc nhiều một chút, để bị cảm lạnh thì làm sao bây giờ, nàng còn có tổn thương."

Nói xong kêu Dịch Mộng ở phía sau mang một kiện áo choàng lại đây, tự mình giúp Sở Phi phủ thêm. Sở Phi nhìn kỹ Lăng Giáng Hồng, lại nhìn thoáng qua Dịch Mộng đi theo phía sau, khó trách vừa rồi đến đây không thấy nàng. Sau tóc Lăng Giáng Hồng có nước nhỏ giọt, trên người tản ra hương hoa, Sở Phi biết nhất định nàng ấy vừa mới tắm xong.

Ngược lại đem y phục của mình cởi ra, choàng vào trên người Lăng Giáng Hồng: "Nàng mới đúng, mới vừa tắm rửa xong, coi chừng bị lạnh."

Tự Phi đem ánh mắt và động tác của hai người nhìn ở trong mắt, như có suy nghĩ gì đó. Sở Phi đối với ai cũng thản nhiên, cho dù đối với nàng, cũng vẫn duy trì khoảng cách nên có. Rất nhiều việc lòng nàng hiểu mà không nói, nhưng chỉ riêng đối với Lăng Giáng Hồng, sự thương tiếc và yêu say đắm ở trong mắt Sở Phi giấu cũng giấu không được.

Tự Phi đã từng nghe nói qua Lăng Giáng Hồng, thiếu cung chủ Minh Phượng cung, cũng là cung chủ đương nhiệm, nổi danh ngoan tuyệt không mềm lòng, thật không nghĩ đến lần đầu tiên gặp mặt, lại là tình hình như vậy. Lăng Giáng Hồng trái ngược lại với lời đồn, một người cẩn thận ôn nhu che chở cho Sở Phi, đây cũng rất kì quái.

"Đúng rồi, giới thiệu với nàng, vị này chính là Tự Phi nương nương." Sở Phi chỉ chỉ Lăng Giáng Hồng, "Nàng là Giáng Hồng, thiếu cung chủ Minh Phượng cung, tối hôm qua nếu không có nàng, chúng ta cũng không dễ dàng thoát thân như vậy."

"Nhĩ hảo." Tự Phi hơi khuynh thân, xem như hướng Lăng Giáng Hồng tỏ vẻ đáp tạ, "Thập Tam, ta đã không phải là Tự Phi, tên ta là Tự Cơ, sau này ngươi gọi tên ta là được."

"Tự Cơ..." Chân mày Lăng Giáng Hồng giật giật, đi lên trước, "Ngươi tính toán sau này phải làm sao, quay về Tự gia?"

Tự Phi sửng sốt, lập tức hiểu được Lăng Giáng Hồng đây là đang đàm điều kiện với mình. Tuy rằng biết rõ sự tình sẽ không đơn giản, nhưng không dự đoán được Lăng Giáng Hồng trực tiếp như vậy.

"Không trở về Tự gia, ngươi và đứa bé kia liền không có chỗ sống yên." Lăng Giáng Hồng lại nói.

"Giáng Hồng, Tự Phi... Tự Cơ vừa mới thoát thân. Hoàng thượng nghĩ rằng nàng ấy đã chết, nàng làm sao lại muốn nàng ấy lại bại lộ trước mặt người khác chứ. Ta đã đáp ứng, cho nàng ấy một cuộc sống yên tĩnh trong thời gian này." Sở Phi cảm thấy có điểm không ổn, Lăng Giáng Hồng rốt cuộc vẫn là thiếu cung chủ Minh Phượng cung, chuyện gì cũng có thể nghĩ ra cho bản thân mình một ít ưu đãi.

"Phi nhi, không nên khờ dại như vậy được chứ. Nàng cho là Bộc Dương Vinh Thánh dễ bị lừa sao, nói Tự Phi đã chết hắn sẽ tin à? Chỉ dựa vào hai cỗ thi thể không thấy rõ mặt, có thể lừa gạt được ai? Chúng ta làm như vậy bất quá là vì dấu hành tung của hai người họ. Hắn sở dĩ chấp nhận chuyện ngậm bồ hòn này là vì công đạo với Tự gia mà thôi. Nhưng mà Tự Phi thủy chung là một cái họa lớn trong lòng của hắn, hơn nữa còn có Thập nhị hoàng tử. Tự Phi không hợp tác với chúng ta, tựa hồ cũng không có lựa chọn nào tốt không phải sao?" Lăng Giáng Hồng không để ý tới lời nói của Sở Phi, mà là thẳng tắp hướng về phía Tự Phi nói, lời nói này mặt ngoài là nói cho Sở Phi nghe, trên thực tế chính là đánh vào trong lòng Tự Phi.

"Lăng cô nương nói không sai." Tự Phi nhíu mày, mỗi câu nói của Lăng Giáng Hồng đều truyền đạt vấn đề mấu chốt. Nàng không muốn tiếp tục gây phiền toái cho Sở Phi. Nếu muốn tự bảo vệ mình, trừ bỏ trở về Tự gia, nàng không có lựa chọn nào tốt, "Nhưng mà, ta lấy gì để tin tưởng ngươi?"

"Ngươi tin Phi nhi không phải sao?" Lăng Giáng Hồng mỉm cười, phi thường tự tin, "Phi nhi có thể đem ngươi tạm phóng ở chỗ này của ta, tất nhiên là bởi vì chỉ có ta mới có thể giúp ngươi."

"Giáng Hồng..." Sở Phi lôi kéo vạt áo của Lăng Giáng Hồng một chút. Nàng không thích Lăng Giáng Hồng đem bằng hữu của nàng cũng lấy ra lợi dụng. Điều này làm cho nàng cảm giác mình giúp Tự Phi cũng là có mục đích, hơn nữa thái độ hôm nay của Lăng Giáng Hồng thật kỳ quái, trừ bỏ vừa rồi quan tâm nàng, bây giờ nói chuyện hoàn toàn là đem nàng vứt bỏ một bên, không để ý tới nàng.

Lăng Giáng Hồng rút tay áo ra, không thèm nhìn Sở Phi, tiếp tục cùng Tự Phi nói chuyện. Tự Phi không hiểu nhìn thoáng qua Sở Phi đang thật cẩn thận, chưa bao giờ thấy trên mặt Sở Phi xuất hiện vẻ mặt như thế, lại nhìn xem Lăng Giáng Hồng, bỗng nhiên minh bạch cái gì rồi.

Vân quốc cũng luôn thịnh hành việc nữ tử thích nữ sắc. Loại sự tình này trong hoàng cung cũng có nên càng không kinh sợ khi thấy chuyện quái dị này. Nếu Tự Phi còn không hiểu được, nàng cũng thật đúng là không có mắt. Sở Phi nói ý trung nhân kỳ thật chính là vị thiếu cung chủ Minh Phượng cung trước mắt này đi. Tự Phi giương mắt nhìn xem hai người, đều là nữ tử phong hoa tuyệt đại. Đứng chung một chỗ, Tự Phi lại thấy tuyệt đối là cảnh đẹp ý vui, cực kỳ xứng, nghĩ đến, nữ tử như Sở Phi thật sự tìm không ra nam tử xứng với nàng, cũng chỉ có Lăng Giáng Hồng này mới xứng.

Tự Phi nổi lên tâm tư, nàng muốn nhìn một chút Lăng Giáng Hồng có bao nhiêu để ý Sở Phi, liền cười nói: "Tất nhiên là có thể, ta tin Thập Tam! Nàng đã cứu ta nhiều lần, đối với mẫu tử chúng ta rất tốt. Trên đời này trừ bỏ nàng, ta sẽ không tin tưởng người khác nữa."

Khó có thể phát hiện chân mày Lăng Giáng Hồng đang nhăn lại. Lại bị ánh mắt cố ý chú ý của Tự Phi nhận ra, khóe miệng nàng câu lên, nói tiếp: "Thụy nhi sắp tỉnh, ta đi xem hắn, có việc ta sẽ tự mình tìm Lăng cô nương nhờ một chút..."

"Cũng tốt..." Lăng Giáng Hồng quay đầu, xoay người muốn đi.

Sở Phi nhìn Tự Phi, lại nhìn Lăng Giáng Hồng, xấu hổ cười cười, đuổi theo Lăng Giáng Hồng: "Giáng Hồng, hôm nay nàng làm sao vậy? Thân thể còn không thoải mái sao?"

Nói xong đưa tay muốn bắt mạch trên tay Lăng Giáng Hồng. Lăng Giáng Hồng 'sưu' một tiếng bỏ tay ra, cả giận nói: "Đừng đụng ta!"

Sở Phi trợn tròn mắt, đều nói nữ nhân thất thường, cần phải hống, nhưng nàng vẫn cho rằng Lăng Giáng Hồng không phải nữ nhân bình thường, làm sao cũng ... Cố tình gây sự như vậy chứ? Sở Phi tán loạn đi theo phía sau Lăng Giáng Hồng ở trong sân, nóng nảy một đầu đổ đầy mồ hôi, nhưng không biết nên làm cái gì bây giờ, lúng túng nhìn Lăng Giáng Hồng, không biết mình làm sao đắc tội nàng.

"Giáng Hồng... Rốt cuộc nàng làm sao vậy?" Sở Phi đều cuống đến phát khóc, đi nhanh hai bước, lôi kéo tay Lăng Giáng Hồng, "Coi như nàng giận ta, cũng nên để cho ta biết ta sai chỗ nào chứ?"

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: nữ vương thực tức giận, hậu quả thực nghiêm trọng! = =

loading...

Danh sách chương: