12

Tóm lại từ đó Lâm Hạo Miểu cùng Ôn Văn cứ như vậy cùng một chỗ.

Không ngờ rằng, khác với các loại rối rắm nhấp nhô lúc trước, cảm tình hai người lại thuận buồm xuôi gió ngoài ý muốn.

Lâm Hạo Miểu vẫn luôn biết Ôn Văn trong tình yêu đối với người yêu trên cơ bản là nói gì nghe nấy, nhưng cảm giác cùng tưởng tượng đều hoàn toàn không là gì so với thể nghiệm thực tế. Trong ngày thường giết ma thú Ôn Văn kiên trì xuất một phần lực, tiền kiếm được giao hết cho Lâm Hạo Miểu bảo quản, các loại công việc lớn nhỏ đều là bảo sao làm vậy.

Nhất là trên giường.

Ôn Văn trên giường rất cởi mở, thường xuyên chủ động cưỡi trên người hắn, bất kể lúc nào nơi nào chỉ cần Lâm Hạo Miểu có dục vọng Ôn Văn luôn nhất nhất nghe theo, đối với khẩu giao cũng không e dè, còn thường xuyên kiên trì thổi kèn cho Lâm Hạo Miểu phóng xuất, sau đó nuốt toàn bộ chỗ tinh dịch kia xuống, thậm chí có một lần Lâm Hạo Miểu không cẩn thận bắn trên mặt cậu cũng không chút dấu hiệu tức giận.

Cậu tựa hồ cảm thấy mấy thứ đó đều là làm theo lẽ thường, tư thái kính dâng hết thảy kia luôn làm lòng Lam Hạo Miểu nóng lên.

Lâm Hạo Miểu phát hiện bản thân tựa hồ là rình coi thành nghiện, có chút không đổi được. Rõ ràng đã cùng Ôn Văn một chỗ, ngẫu nhiên còn muốn từ một nơi bí mật nào đó nhìn trộm cậu. Ôn Văn đối việc này cũng không có ý kiến, ngược lại hào phóng phối hợp. Tỷ như đôi khi tắm rửa, cố ý chừa một cái khe, xem nhẹ ánh mắt nóng bỏng của Lâm Hạo Miểu đang ở ngoài cửa dán trên người cậu.

Cậu thậm chí có đôi khi còn cố ý làm ra một số tư thế khiến kẻ khác mơ màng, làm Lâm Hạo Miểu bên ngoài suýt chút nữa phụt máu mũi.

Khác biệt chính là hiện tại Lâm Hạo Miểu không cần chỉ tại bên ngoài nhìn tự thẩm, nhịn không được hắn có thể vọt vào phòng tắm, tùy tay đặt Ôn Văn lên vách tường phòng tắm làm thỏa thích.

Ngay lúc đầu quen nhau Ôn Văn cũng không có ôm tin tưởng quá lớn đối với Lâm Hạo Miểu, dù sao hy vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều.

Nhưng theo thời gian lâu, cậu phát hiện bản thân không biết khi nào lại càng sợ hãi mất đi đoạn tình cảm này so với trước kia.

Bởi vì Lâm Hạo Miểu quá hợp ý cậu.

Lúc trước Ôn Văn dù chiếm hữu dục mạnh, nhưng vẫn cố nhẫn nại, dù sao cậu cũng biết, người sống trong xã hội cần xả giao, cậu không thể ngăn bạn trai cùng người khác trao đổi, tỷ như người bán hàng, đồng nghiệp, thậm chí bạn bè trong trò chơi.

Sau khi quan hệ với Lâm Hạo Miểu, Ôn Văn liền cùng nhau hành động với hắn, ban ngày săn bắn, buổi tối về thành, không mục đích di chuyển trong thế giới này, cơ hồ trải qua cuộc sống không tiếp xúc với bên ngoài.

Tại thế giới chỉ có hai người suốt một khoảng thời gian, Ôn Văn cảm thấy gần nhất bản thân bị chiều khiến tật xấu ngày càng nghiêm trọng.

Mấy ngày hôm trước bọn họ tại quán rượu lính đánh thuê thấy đoàn đội lấy thân phận “người chơi” tổ chức, tựa hồ muốn tụ tập đồng bạn, cùng nhau hành động giao lưu, hơn nữa muốn tìm phương pháp quay về thế giới ban đầu.

Lâm Hạo Miểu ngược lại có chút hứng thú, nói với Ôn Văn một tiếng, vì thế hai người đi đến thành trấn của cái đoàn đội kia.

Vốn chỉ là muốn nhìn một chút, nhưng đối phương vừa thấy Lâm Hạo Miểu là ma pháp sư, liền trăm phương nghìn kế cố gắng lôi kéo hắn vào đoàn đội cố định, dù sao ma pháp sư là chức nghiệp có thể năng yếu ớt, rất nhiều kẻ lúc trước đi vào thế giới này còn chưa tìm được đồng bạn liền bởi vì lạc đàn mà chết mất.

Lâm Hạo Miểu ngược lại không có nhiều hứng thú, nhưng nghĩ kiếm tiền như vậy so với hai người mỗi ngày đi sớm về muộn quả thật bớt việc hơn, đáp ứng.

Sau khi trở về lần đầu tiên Ôn Văn phát hỏa với Lâm Hạo Miểu.

“Anh vì sao lại đáp ứng đội trưởng kia? Bởi vì cô ta là nữ sao?”

Lâm Hạo Miểu sửng sốt một chút: “Anh…… cảm thấy như vậy sẽ khiến chúng ta qua ngày thoải mái chút a, anh thấy em lúc nãy tựa hồ không có dị nghị gì nên mới đáp ứng.”

Ôn Văn biết bản thân càn quấy nói bậy, nhưng cái loại dục vọng này mãnh liệt bốc lên, không cách nào ngăn chặn: “Anh nói chuyện với cô ta! Anh còn nhìn vào mắt cô ta! Anh còn…… cười với cô ta, anh không phải coi trọng cô ta rồi đi?”

“Anh không có……” Lâm Hạo Miểu có chút ủy khuất, nhưng tính cách Ôn Văn hắn đã sớm hiểu rõ, cũng không quá kinh ngạc, “Anh lúc đó chỉ xuất phát từ lễ phép, anh chỉ yêu em a, em hắn biết rõ rồi mà.”

“……” Ôn Văn bình tĩnh ngồi trong chốc lát, thanh âm còn phát run, “Em không thích anh nhìn người khác.”

“Anh biết” Lâm Hạo Miểu đi đến bên cạnh Ôn Văn, ôm cậu vào trong ngực, “Anh sai rồi, anh về sau sẽ không nhìn bọn họ, cũng không nói chuyện với bọn họ, tất cả đều do em ra mặt, được không……?”

“……”

Thấy Ôn Văn không nói lời nào, Lâm Hạo Miểu có chút sốt ruột: “Đừng nóng giận a, tha thứ anh một lần này đi, về sau anh bảo đảm sẽ không nói nửa chữ với bọn họ.”

Ngọn lửa đố kị vốn thiêu đốt Ôn Văn lập tức bị bộ dáng áy náy này của Lâm Hạo Miểu dập tắt, ở trong ngực hắn thở dài: “…… Không phải lỗi của anh. Anh đừng cảm thấy em phiền.”

“Sao có thể a, là anh không chú ý, em không tức giận chứ?” Lâm Hạo Miểu nhìn vào mắt Ôn Văn, lại lần nữa xác nhận cậu còn cảm giác không tốt hay không.

Ôn Văn cười lên: “Không tức giận …… Em nói, Lâm Hạo Miểu, anh có ngốc hay không?”

Lâm Hạo Miểu oán giận nói: “Anh sợ em không vui, sao tự nhiên lại trở thành anh ngốc?”

Không nói thêm gì nữa, Ôn Văn dùng nụ hôn thay thế câu trả lời.

loading...

Danh sách chương: