4

Lần đầu đi vào nhà Ôn Văn, Lâm Hạo Miểu thật khẩn trương.

Hắn chỉ thấy qua [sàn] phòng ngủ, những nơi khác hoàn toàn không rõ. Nhưng so với hắn tưởng tượng giống nhau như đúc, gọn gàng sạch sẽ, nhìn thấy rất ấm áp.

Ôn Văn khách khí mời hắn ngồi trên sô pha, đi phòng bếp pha trà.

Nuốt nước miếng một cái, Lâm Hạo Miểu thật cẩn thận ngồi trên sô pha, thực sự rất cẩn thận. Hắn luôn luôn không nghĩ đến có một ngày có thể được mời vào ngồi chơi, khẩn trương đến tim muốn nhảy ra ngoài.

Trong phòng ngửi không ra hương vị của Ôn Văn, tất cả đều là hương thuốc xịt phòng tươi mát — Lâm Hạo Miểu không sai biệt lắm biết rõ lý do vì sao.

Ôn Văn bưng hai ly trà xanh từ trong bếp đi ra, đặt trên bàn, tuy rằng cười nhưng thanh âm thực bình thản: “Chuyện lần trước, cám ơn.”

Lâm Hạo Miểu sửng sốt một chút, khách khí nói: “Ha ha, không sao, đều là hàng xóm, chỉ là công nhấc tay mà thôi.”

Vừa nói xong trong phòng lại là một trận yên tĩnh ngượng ngùng, Lâm Hạo Miểu nghĩ muốn cho bản thân một bàn tay.

Ôn Văn ngược lại là nở nụ cười trước: “Con người anh thật rất kỳ quái.”

Nói xong cậu cũng không tiếp tục thái độ nói chuyện phiếm, mà lấy ra một cái túi to, bắt đầu đem trong ngăn tủ, trên giá sách…… rất nhiều thứ này nọ ném vào trong túi.

Lâm Hạo Miểu kỳ lạ lại hiểu hành vi của Ôn Văn: “Của bạn trai trước?”

Ôn Văn sửng sốt một chút: “…… Ừ.”

“A……” Lâm Hạo Miểu ngồi yên nhấp trà, nhìn bóng dáng Ôn Văn quay lưng với mình ngồi xổm xuống thu thập đồ vật này nọ, nhất là bởi vì tư thế ngồi xổm đặc biệt dễ dàng nhìn thấy hình dáng cặp mông……

“Bạn trai trước của cậu cũng do cậu giết?”

Ôn Văn tựa hồ không nghĩ đến Lâm Hạo Miểu sẽ hỏi trắng ra như thế, tự hỏi trong chốc lát, thừa nhận: “Đúng.”

“Hắn làm gì cậu?”

“…… Ngoại tình, tìm phụ nữ.” Ôn Văn cúi đầu, thấy không rõ vẻ mặt, như là nhớ tới chuyện gì đó, tay có chút run rẩy, một lát sau tự mình bình tĩnh lại, kế tiếp lại ném một ít đồ vật này nọ vào trong túi rác.

“Cặn bã, đáng chết.” Lâm Hạo Miểu nhanh chóng phẫn nộ mắng hai câu, hi vọng Ôn Văn bởi vậy có ấn tượng tốt với hắn. Thế nhưng trong phòng chỉ có tiếng vật gì đó bị ném vào trong túi to, Ôn Văn tựa hồ không để ý lời hắn nói.

Vì vậy Lâm Hạo Miểu đành phải tự cười gượng ha ha hai tiếng: “Cậu có cảm thấy ánh mắt mình rất kém hay không?”

“……”

Ôn Văn mím môi, thấp giọng nói: “Chắc vậy.”

“Uống xong anh trở về đi.”

Lâm Hạo Miểu nhất thời ngậm miệng, hận không thể quất chết bản thân, vì sao chứ! Lại đi trêu vào cái loại chuyện này!? Miệng tiện không thể chấp nhận được mà…… Hắn ngẩng đầu liếc nhìn Ôn Văn, đối phương không biểu tình gì, tựa hồ cũng không tức giận, nhưng lại không để chính mình vào mắt.

Ôn Văn chính là như vậy, đối với ai cũng thản nhiên, thậm chí có thể nói là rất lãnh đạm, nhưng Lâm Hạo Miểu từng thấy, cậu đối với tên Ngôn Hứa kia, thậm chí là cái tên bạn trai trước trước đó nữa đều có thể nói là ôn nhu, nói gì nghe nấy, thậm chí là nóng bỏng — không phải cái loại nóng bỏng bình thường mọi người hay nói, mà là phát ra từ nội tâm …… cuồng nhiệt. Thời điểm đụng tới Ngôn Hứa cùng Ôn Văn cùng nhau dù trong thang máy hay bên ngoài, ánh mắt Ôn Văn cũng chưa từng dời khỏi người tên nhóc kia, hơn nữa cậu luôn cảnh giác theo dõi bất cứ một ai đối thoại cùng Ngôn Hứa. Trước kia Lâm Hạo Miểu cảm thấy đây đại khái do Ôn Văn trời sinh không am hiểu giao tiếp, nhưng hiện tại hắn mới biết kia đại khái là một loại độc chiếm dục cực kì đáng sợ, một loại tình cảm kiểu không chiếm được thì phá hủy.

Thật muốn có được loại tình cảm này……

Lâm Hạo Miểu chỉ tưởng tưởng liền kích động đến toàn thân phát run, hắn nghĩ đến đôi mắt Ôn Văn nhìn chính mình, có thể tùy thời tùy chỗ đụng chạm vào tóc, hai má, thân thể của Ôn Văn, khiến cho cái loại tình cảm kịch liệt như mưa rền gió dữ này của Ôn Văn bao phủ lấy mình……

Chỉ là, phải làm thế nào mới có thể khiến cho Ôn Văn yêu hắn chứ?

Thở dài, Lâm Hạo Miểu nói cảm ơn liền đứng dậy chuẩn bị rời đi, mà Ôn Văn chỉ ừ một tiếng, không có phản ứng dư thừa nào, khiến cho Lâm Hạo Miểu cảm giác thật sâu sắc tình yêu ảo tưởng của bản thân có bao nhiêu tuyệt vọng……

Nghĩ đến có lẽ không bao giờ vào được nữa, Lâm Hạo Miểu còn thừa dịp Ôn Văn không chú ý lấy đi một đôi găng tay của cậu làm kỷ niệm.

Về nhà khá trễ, Lâm Hạo Miểu dùng đôi găng da trâu màu nâu sẫm kia cọ xát trên mặt, giả như Ôn Văn đang sờ lên làn da của chính mình. Sau đó thông qua găng tay an ủi bản thân, tưởng tượng hai người trong một góc cầu thang hôn môi, sau đó được Ôn Văn mang găng tay nhiệt tình triệt động, rất nhanh liền bắn ra tinh dịch trắng sữa đầy tay.

Đôi găng tay kia được giặt sạch tinh dịch rồi cẩn thận đặt trong tủ đầu giường của Lâm hạo Miểu, nơi đó có mấy thứ gì đó mà hắn lượm lặt, chụp trộm, còn có hack từ trên máy tính của Ôn Văn.

Vốn muốn đi tắm rửa, thế nhưng ngay trước khi vào bồn, Lâm Hạo Miểu nhớ đến khi mình tiếp lấy chén trà có chạm nhẹ vào ngón tay nhỏ gầy của Ôn Văn, nhất thời luyến tiếc tẩy rửa. Nghĩ kĩ, chỉ có thể tìm một cái băng dán, dán một lần lên nơi đã từng chạm qua kia, xem như kỷ niệm, cản thận tìm một cái khung lồng vào, lúc này mới đi tắm.

loading...

Danh sách chương: