Chương 7

Lần này chú Lee không lái xe nữa, là Kudo Shinichi tự mình đưa tôi đi. Tôi hỏi anh ta thi thể tôi mai táng ở đâu, anh ta trả lời một cái tên nghĩa trang tôi chưa từng nghe bao giờ... Ừm, dù sao cũng là Kudo Shinichi làm, chắc là không tồi đâu.

Lúc còn sống, thân thể đó của tôi chưa từng được ngủ chốn nào tử tế, chết rồi lại có một phần mộ xinh đẹp... Thật ra cũng đáng vui mừng lắm chứ.

Trong lúc tôi ngẩn ngơ chìm vào suy nghĩ của mình, thì xe đã đến nghĩa trang.

Tôi cùng Kudo Shinichi xuống xe, chậm rãi đi lại gần ơi trước giờ tôi mới được thấy trên tivi, từng tấm từng tấm bia to, nói thật thì, khiến người ta rất buồn bã, đặc biệt là khi nghĩ tới nằm dưới đó là thân thể mình đã dùng hơn hai mươi năm...

Không bao lâu sau, Kudo Shinichi đi phía trước đột nhiên đứng lại.

Tôi tưởng là đến nơi rồi, liền ngẩng đầu lên nhìn, lại phát hiện một người tôi chẳng ngờ sẽ gặp ở đây.

Hakuba Saguru.

Lúc này cậu ta đang đứng trước một tấm bia mộ, khuôn mặt nhìn nghiêng có phần trắng bệch.

Tôi chưa từng nhìn thấy cậu ta như vậy.

Trong lòng tôi, Hakuba Saguru trước giờ luôn là một bộ dạng nho nhã mê người không đổi, lúc nào cũng tươi cười chào đón người khác... giống như trai bao vậy...

Đương nhiên, đối với tôi thì cậu ta chẳng cười bao giờ, tước  nay vẫn luôn nghiêm mặt, nhìn tôi với ánh mắt cực kỳ phiền não, hoặc đơn giản là lờ tịt tôi đi.

Nhưng ít nhất, cậu ta vẫn vô cùng lịch sự.

Cứ lấy Kudo Shinichi làm ví dụ, Kudo Shinichi không thích Miyano Shiho, thế nên lúc tôi gọi điện cho anh ta, thái độ của anh ta vô cùng kém.

Nhưng trước đây mỗi lần tôi gọi điện cho Hakuba Saguru cậu ta đều nghe cả, hơn nữa còn trả lời rất lịch sự, kiên nhẫn đợi tôi nói hết một mớ chuyện tào lao, sau đó mới cúp máy.

Đó cũng là lý do có một gian tôi còn tưởng Hakuba Saguru có lẽ cũng thích mình.

Trước đây ở trong trường, tôi có nhìn thấy một chàng trai kia, trước mặt một nữ sinh xé tan bức thư tình người ta gửi, khiến cô gái đó xấu hổ đến độ không dám ngẩng mặt, trực tiếp quay đầu vừa khóc vừa chạy. Lúc đó tôi nghĩ, Hakuba Saguru thực quá tốt, trước giờ vẫn luôn rất uyển chuyển.

Về sau, đến khi Hakuba Saguru cứng rắn hơn, trực tiếp nói thẳng với tôi giữa chúng tôi nhất định sẽ không có kết quả, tôi lại hận cái thái độ uyển chuyển của cậu ta đến chết.

Chỉ có điều cậu ta lúc đó so với bây giờ, quả là cũng chẳng thấm vào đâu.

Hakuba Saguru bây giờ, mặc dù quần âu giày da, bộ dạng lịch thiệp cao quý, nhưng trên mặt lại có vết râu chưa cạo... Mợ chứ, tôi ức chết mất... Ngày trước Hakuba Saguru còn nhíu mày nói rất chân thành: Con gái con đứa như cậu sao lại lôi thôi lếch thếch thế? Tôi đây còn sạch sẽ hơn cậu nhiều...

Chính vì vậy, tôi trở nên rất rất rất sạch sẽ...

Mà giờ nhìn xem, đến râu cậu ta còn không thèm cạo?!

Tôi còn cạo lông chân rồi đây này....

Hakuba Saguru từ đầu đến cuối vẫn nhìn chăm chú bia mộ, căn bản là không chú ý chúng tôi ở bên cạnh.

Lúc đầu cậu ta chỉ có vẻ mặt trắng bệch, về sau đột nhiên che mắt, thân người khẽ run rẩy.

... Cậu ta đang khóc sao?

Tôi nhìn Kudo Shinichi bên cạnh, không chắc chắn về suy nghĩ của mình lắm.

Kudo Shinichi gật đầu.

Tôi vẫy vẫy tay với Kudo Shinichi, ý bảo anh ta ghé lại gần.

Kudo Shinichi nhìn tôi khó hiểu, sau đó hơi cúi người.

Tôi thầm thì: "Này, tôi thấy Hakuba Saguru không bình thường lắm, lẽ nào cậu ta cũng bị nhập xác, sau đó cái hồn nhập xác cậu ta lại cũng đến đây bái tế chính mình? Anh nói tôi có nên đến làm quen cái không..."

Kudo Shinichi lườm tôi một cái, khóe miệng hơi giật giật, cũng chẳng thèm đáp lại.

Tôi thấy bị khinh thường thì cực kỳ bất mãn, Kudo Shinichi thật đúng là chả có óc tưởng tượng gì sất!

Có điều, tôi vẫn cho rằng tôi nên tiến lên trước kiểm tra độ chân thật của cái người tên Hakuba Saguru trước mắt này. Thế là tôi bước hai bước, kết quả liền thấy được...

Cái người trong bức di ảnh đen trắng đang cười như đồ ngốc kia... chẳng phải là tôi đó sao....

Lại đọc dòng chữ: Mori Ran.

P/S: em đăng chap mới để chúc mừng sớm sinh nhật bé Shin (04/5). Tới ngày hôm đó em đang bận ôn thi nên up sớm để tạ lỗi nha m.n


loading...

Danh sách chương: