Chương 43

Sở Tịch buổi sớm tỉnh lại, đầu óc vẫn còn choáng váng. Đêm qua hơi quá chén, y thường uống thuốc chống trầm cảm, hay phải kiêng rượu hết mức có thể.

Sở Tịch ngồi trên giường một lúc, rèm cửa dày cộm che khuất ánh mặt trời, nhiệt độ trong phòng tương đối thấp hơn nữa ánh sáng rất mờ nhạt. Y nhớ lại tối qua dường như trông thấy Trịnh Bình nửa quỳ bên giường đau khổ nhìn y, bỗng dưng nghe lòng nhói lên.

Mới thức dậy, không nên khiến cho tinh thần quá phiền muộn.

Sở Tịch lắc đầu giúp tỉnh táo lại, rời giường đi vào phòng tắm rửa mặt. Vừa lúc y ngẩng đầu lên khuôn mặt còn đẫm nước, chợt từ trong gương như có hình bóng vật gì xẹt qua, y định thần nhìn kỹ thì biến mất rồi, nhưng cảm giác thình lình trong tích tắc đó giống hệt dáng vóc Trịnh Bình!

Đổng Sa ở bên ngoài một bên sắp xếp giấy tờ một bên chờ Sở Tịch thức dậy, thế nào mà vừa mở một tập văn kiện liền nghe thấy từ trong vọng ra tiếng Sở Tịch, gần như thất thanh: “Đổng Sa! Đổng Sa!”

Đổng Sa đẩy ghế đứng lên, vội vội vàng vàng chạy tới. Vừa chạy đến cửa thì nghênh diện đâm sầm vào Sở Tịch, hai người ngã lăn quay ra đất. Đổng Sa ôm trán hỏi một tràng: “Sao thế cậu Sở? Ngài có sao không?”

Sở Tịch ngơ ngác ngồi trên mặt đất, giật mình khôi phục tinh thần: “…Không, không sao hết.”

Y đứng dậy kéo Đổng Sa, giải thích: “Phòng tắm có con chuột, lát nữa em gọi Kim Thạch vào bắt chuột đi, cho hắn bớt rảnh rỗi sinh nông nổi ngày ngày ba hoa buôn chuyện.”

Đổng Sa nghiêm túc gật gật đầu: “Được rồi. Ngài còn việc gì phân phó không?”

“Hết rồi, giấy tờ đó mang vào tôi vừa ăn vừa xem.”

Thời tiết dần dần ấm lên, việc làm ăn cũng đến hồi bận rộn. Cửa ngõ nhập hàng súng đạn trước đây phần lớn do Trịnh gia nắm giữ, hiện tại toàn bộ thị trường đã lọt vào tay Sở Tịch.      (www.shenyaying.wordpress.com)

Về mặt này Kha Dĩ Thăng cực kì bất mãn, Sở Tịch dạo gần đây tinh tường lợi hại, khiến người ta có cảm giác y đang muốn đập tan thế cân bằng tự mình xưng bá. Hôm nọ muốn kiểm tra tình hình bến tàu ra sao, vài tay buôn súng cùng tụ tập, tất cả quây vào một bàn cùng ăn nhậu đánh bài, Sở Tịch ăn sáng xong cũng nổi hứng muốn ra ngoài đi dạo, kết quả đụng mặt Kha Dĩ Thăng.

Kha Dĩ Thăng ở trong quầy rượu tư gia cách bến tàu không xa mời bọn họ đến, đang lúc chơi bài, Kha Dĩ Thăng vừa thấy Sở Tịch liền gập bài đứng dậy, mỉm cười hỏi: “Con cũng tới?”

Sở Tịch vừa lên bài vừa cười đáp: “Sao nào, tôi không được chơi?”

“Con tới đánh bài chúng ta làm gì còn đường sống nữa,” Kha Dĩ Thăng quay về phía người khác, hơi cười nói: “Mọi người không biết cậu ta đâu, trước đây tôi đưa cậu ta đến sòng bạc ở Alaska rồi thách đấu với vua bài chỗ đó, chơi vài ván, y đánh hòa với người ta. Gã kia là chúa bạc bịp, hắn chơi gian tới nỗi không ai thắng nổi cơ mà. Đúng là tuổi trẻ tài cao.”

Mấy thương nhân tuổi khá lớn đang ngồi nghe ra ẩn ý trong câu chuyện, cũng gật đầu tới tấp. Mấy người trẻ hơn một chút thì chẳng hiểu gì, cười nói với Sở Tịch: “Vậy phải đánh giá cao cậu Sở rồi! Đừng để cậu ấy nắm thóp đấy!”

Sở Tịch cũng không ngẩng đầu lên, khẽ nói: “Bạc bịp không phải ngài dạy tôi sao.”

Hồi trước y sống trong Kha gia, Kha Dĩ Thăng buồn chán, gọi người dạy y chơi bạc bịp, nói rằng cả đời làm nghề này cũng phải đánh cược đôi lần. Cá cược cũng là một nghệ thuật, nghe nói có người cầm vài lưỡi dao luyện ngay trên ngón tay, luyện đến khi ngón tay linh hoạt uyển chuyển đánh bài xuất quỷ nhập thần, trên bàn cờ phải nói là bất khả chiến bại. Cách làm này nghe chừng đơn giản, thực tế rất dễ làm bị thương ngón tay, sơ sảy là sẽ cắt nhầm vài ngón, vì vậy mà cắt phải gân tay cũng có không ít người. Sở Tịch khi luyện cách này cũng chịu không ít thương tích, vài nhát cắt là ngón tay đầm đìa máu, Kha Dĩ Thăng thường tự mình bôi thuốc giùm y. Chậm rãi dùng băng vải quấn một lớp quanh ngón tay, vòng lên mu bàn tay, băng gạc vải mềm quấn lấy từng khớp xương tinh xảo trên mu bàn tay. Hiện giờ nhớ lại có khi đó là lí do lớn nhất mà lúc xưa Kha Dĩ Thăng dạy Sở Tịch bài bạc, nhưng nói sao thì Sở Tịch đều luyện xong rồi. (già dê)

Sau này y quyền cao chức trọng, rỗi việc cũng không buồn hạ cố đến sòng bạc kiếm vài xu lẻ nữa; chẳng mấy ai biết Sở Tịch ở sòng bạc cực kì lợi hại, trong phạm vi Hongkong y đều xếp trên vài bậc.

Kha Dĩ Thăng không biết nghĩ ra cái gì, thở dài nói: “Không nghĩ rằng những thứ dạy con hồi đó, giờ con lại mang ra áp dụng với ta.”

Sở Tịch rũ mi, vứt bài trên tay xuống, đứng dậy nói: “Xin lỗi, tôi… tôi không thoải mái nên về trước, các vị cứ ngồi chơi.”

Kha Dĩ Thăng đứng phắt dậy đi theo ra ngoài. Sở Tịch đứng tại hành lang, nghe tiếng bước chân của hắn liền dừng bước quay đầu lại. Kha Dĩ Thăng rảo bước tới tươi cười nói: “Sao vậy? Nói con hai câu đã giận dỗi rồi, không chơi nữa?”

Sở Tịch sắc mặt bình tĩnh: “Đây không phải là nể mặt ngài sao, thúc phụ.”

Kha Dĩ Thăng thở dài: “Ta đâu có ý đó, nói thế nào con cũng là do ta nuôi dạy….”

Sở Tịch đáp: “Tôi thì có. Thúc phụ, ngài chăm sóc tôi lâu như vậy, từ khi còn nhỏ không hiểu chuyện đã lo cho tôi, dẫn dắt tới khi tôi trưởng thành, tôi không có gì báo đáp ngài cả, có đôi khi ngẫm lại trong lòng thấy thật hổ thẹn. Tôi còn muốn sau này có cơ hội sẽ hiếu kính ngài lúc tuổi già, nhưng người tính không bằng trời tính, tôi có lẽ không chờ được tới ngày đó.”

Kha Dĩ Thăng hầm hầm biến sắc: “Tuổi còn trẻ mà nói nhăng nói cuội cái gì!”

“Tôi nói thật. Thúc phụ ngài đối với tôi ra sao trong lòng tôi rất rõ, có câu vận người sắp hết lời nói thật lòng, trước đây tôi có điểm nào trái ý ngài, ngài hãy quên hết đi, có được không?”

Lời đã nói đến nước này, Kha Dĩ Thăng dù có trăm câu vạn lời cũng đành đáp một câu “được”. Sở Tịch hơi hơi nhoẻn cười, nói: “Nếu sau này tôi có con nhỏ thừa kế cũng phải nhờ cậy ngài…. Sở gia có ngài săn sóc, đúng là phúc khí cha mẹ tôi vun đắp lúc sinh thời.”

Kha Dĩ Thăng nếu không có ý nghĩ tử tế gì về y thì đã tốt, đằng này có mưu đồ với y lại nghe được những lời này, tức khắc có cảm giác mỗi từ mỗi chữ đều khắc trong lòng. Nhưng Kha Dĩ Thăng không nói gì hết, Sở Tịch cũng đã gửi gắm đến mức này, hắn thân là thúc phụ chẳng lẽ không đáp ứng sao?

Sở Tịch quay người chực đi, Kha Dĩ Thăng gọi y lại: “Từ từ.”

“Sao thế?”

Kha Dĩ Thăng lưỡng lự một lúc, cuối cùng vẫn hỏi: “Con… con yêu Trịnh Bình sao?”

“….Không hề,” Sở Tịch lạnh nhạt cười, “nhưng…tôi có thích hắn một chút.”

Làm sao có thể không thích cho được, một kẻ khoái làm cu li chạy mòng mòng theo y, có là con cún cũng nảy sinh cảm tình, huống chi lại là một kẻ sống sờ sờ tối ngày lời ngon tiếng ngọt nói anh yêu em yêu em suốt đời yêu em. Yêu một người không đơn giản, thích một người thì lại dễ đến không thể dễ hơn. Sở Tịch chưa từng yêu ai, hiện tại thích một người, một chút xíu cảm tình, đối với y mà nói đã là quá nhiều.

Danh sách chương: