Chương 11 : Khoảng thời gian của những đứa bạn

Cả lũ bước ra ngoài xem , giờ mới để ý rằng bệnh nhân đó chảy rất nhiều máu , bỗng tôi nhớ đến thằng Đức và thằng Tuấn Anh , không biết bọn nó khoẻ lại chưa nữa .

" Các cháu vào phòng đi , tí nữa lên tầng 4 ăn trưa nhé "

1 chú bác sĩ tiến đến nhắc nhở , bọn tôi gật đầu rồi quay lại phòng 

----------------------------------------

" 2 học sinh bị thương đâu ? "

" Trên tầng 12 , đang phẫu thuật "

" Vậy đống xác chết ? "

" Được lên tầng 45 rồi ,  tiến sĩ bảo rằng sẽ tái tạo lại họ "

Tình cờ  tôi nghe được cuộc trò chuyện của 2 bác sĩ nam khi đang ở trong nhà vệ sinh, vậy là Đức và Tuấn Anh đang phẫu thuật , còn việc tái tạo lại xác chết tôi vẫn không hiểu , tái tạo lại những kẻ đã chết ? Bọn lớp tôi cũng ở trong đó ? Cả kể hắn ta ? Thật không vậy ?  Chắc tôi nghĩ nhiều quá rồi ...

Đợi họ rời đi , tôi chạy một mạch về phòng , có lẽ tôi nên giữ kín chuyện này , không nên để cho ai biết được , dù gì tôi vẫn chưa chắc chắn nên tạm thời gạt nó sang một bên 

" Bọn mày không lên tầng ăn trưa à ? Loa thông báo vừa kêu xong đấy "

Tôi bước vào phòng nhắc nhở

" Đây , bọn tôi chuẩn bị đi "

Con Trà mặc lại áo khoác rồi cùng những đứa còn lại lên tầng 4 .

Tôi cũng theo sau

Giờ nhớ lại không biết cô Mai Anh đâu nhỉ ? Với cả bố mẹ nữa , nói là được đưa đến nơi an toàn nhưng cũng chẳng biết ở đâu .

" Mùi thịt rán thơm thế ! "

Thằng Sơn Bách nhảy cẫng lên , mới hôm qua nó còn buồn rầu , tuyệt vọng giờ chỉ cần ngửi thấy mùi đồ ăn là như trên mây .

Lên đến tầng 4 bọn tôi ngồi vào bàn và đợi thức ăn .

" Sao chẳng có ai mang thức ăn đến nhỉ ? "

Con Thu Trang đơ ra , đũa và thìa nó đã cầm sẵn trên tay , những chỉ thiếu  là suất cơm .

" Các cháu phải tự lấy , số lượng người đông như vậy không ai phục vụ hộ cháu được đâu "

Một cô đi qua , nói

" À , vâng , bọn cháu cám ơn cô "

Thằng Trung ngại ngùng rồi quay sang nhắc nhở cùng nó đi lấy đồ ăn , bọn còn lại cũng đi theo .

Sau một lúc lâu đợi đồ ăn bọn tôi đã lấy được phần của mình rồi tiến đến bàn ngồi thưởng thức chúng .

" Cơm ngon thế ? Giữa tình cảnh như thế này mà có thể nấu một bữa vậy sao ?

Con Khánh Linh nhai nhồm nhoàm thức ăn trong miệng , nói với giọng phấn khích

" Mày thấy tòa nhà to như vậy chẳng nhẽ không có nổi một cọng rau sao ? "

Thằng Trung nhét một miếng thịt to đùng vào miệng , vừa ăn vừa nói con Linh .

" Để ý mấy cái đấy làm gì , miễn là có đồ nhét vào bụng là được .

Con Gia Linh cũng vừa nhai thức ăn vừa nói khiến cơm bắn tứ tung .

" Đm con này , nhai xong rồi hẵng nói , cơm bắn hết vào mặt tao rồi đây này "

Thằng Sơn Bách trách móc nó , nhưng miệng vẫn không quên nhai thịt

Con Gia Linh cũng chỉ biết lặng im , nhai nốt phần cơm trong mồm nó

---------------

Ăn xong , bọn tôi lại về phòng nằm nghỉ cho tiêu cơm , kể ra cũng vui phết , cảm tưởng như thế giới đã trở lại như bình thường , không Zombie vậy ..








loading...

Danh sách chương: