Chương 12 : Mặt tối của những điều tốt đẹp [ P1 ]

Sau khi nằm nghỉ ngơi được 1 lúc , tôi và những đứa còn lại quyết định dạo vòng quanh khu này xem sao đằng nào cũng chẳng có ai ngăn cấm .

Sau khi dạo quanh tầng 3 , bọn tôi cũng thấy nó khá bình thường ngoài mấy cái máy móc công nghệ tiên tiến ra , nhìn nó khá là SANG , người đứng đầu của tòa này chắc là giàu lắm .

" Lên tầng cao nhất không ? "

Thằng Sơn Bách bắt đầu hứng thú với việc này , nó nhảy cẫng lên vui sướng .

" OK , vui đấy "

Con Trà lập tức nghe theo rồi kéo cả bọn vào thang máy để lên tầng 80 - tầng cao nhất của tòa nhà này ..

Lên đến nơi , bọn tôi khá ngạc nhiên , vì xung quanh đây hầu như được thiết kế bằng những dụng cụ , máy móc tiên tiến nhất , cả kể bán hết nhà của bọn tôi đi thì cũng chỉ được 1/3 số tiền chỗ máy móc này .

Đi được 1 đoạn bọn tôi thấy một cánh cửa sắt nó giống kiểu như cửa cầu thang máy ý , mỗi tội nó có mật khẩu , và to , xịn hơn nhiều .

" A , cái mật khẩu này nó giống như mấy cái phim hành động của Mỹ hay Hàn Quốc à ! Bọn mày có biết cái thẻ nhân viên không ? Nó giống như mấy cái thẻ mà giáo viên trường mình hay đeo ở cổ ý , chỉ cần giơ cái mặt trước của thẻ là cánh cửa lập tức mở ra "

Tôi dõng dạc nói , mấy tháng trời ngồi cày phim trinh thám - hình sự Hàn Quốc quả không phí chút nào .

" Vậy là phải chờ người tới mở à ? "

Thằng Trung ngoái đầu ra nói , vốn dĩ nó chả thèm quan tâm mấy chuyện này chỉ mải ngắm mấy cái máy móc xung quanh .

" Cái chú kia ngủ gật à ? T..thẻ nhân viên của chú ý ngay bên cạnh "

Con Quỳnh Trang để ý đến dãy ghế ngồi ở cuối hành lang , nói

" L...lấy đi "

Con Thu Trang đứng bên cạnh đẩy nhẹ vai con Quỳnh Trang

" Để tôi "

Thằng Sơn Bách nói xong , nó nhẹ nhàng tiến đến chỗ cái thẻ , rồi cũng nhẹ nhàng cầm nó lên quay về chỗ cánh cửa .

" Píp "

Thằng Sơn Bách giơ nó lên trước ổ khóa , sau khi định dạng được cái thẻ , cái máy bỗng kêu tiếng " Píp "

Cánh cửa từ từ mở ra , bọn tôi không chần chừa mà bước vào luôn .

Ngay từ lúc đầu bọn tôi không nên vào đây ...

" Cái quái gì vậy ? "

Thằng Trung sợ hãi , ánh mắt của nó không thể định hình lại một chỗ vì mấy cái thứ xung quanh .

" Tài Anh , Tùng Bách , Việt Hoàng , Thu , Thủy , .... sao bọn nó lại ở đây ? "

Con Mỹ Anh ngạc nhiên , cái xác của những đứa đã chết ở lớp tôi đều tập chung ở đây , mỗi đứa đều được đặt ngay ngắn trong một cỗ máy bên trong đó toàn nước nước có màu xanh dương , phần tim của bọn nó được nối rất nhiều sợi dây , điểm bắt còn lại phát ra từ phần trên của cỗ máy  .

Vậy là việc tái tạo của 2 bác sĩ kia nói là có thật , chẳng nhẽ những người đó định hồi sinh lại họ sao ? Thật phi lý ! Không thể nào ....

" Họ sẽ sống lại sao ? "

Con Huyền mặt bơ phờ , nó sẽ phải trả giá chính hành động của mình , những người mà nó giết hại .

" Trước hết , chúng ta phải quan sát kĩ xung quanh đã "

Thằng Trung dần tỉnh táo lại , quay lại nhắc nhơr mọi người , bộ não của lớp có khác .

-------------

" Chả tìm thấy cái gì cả !!!! "

Con Mỹ Anh phát điên lên sau một hồi đi xung quanh căn phòng , ngoài mấy cái nút bấm đủ màu sắc cầu vồng rắc rối như môn Vật Lí ra thì chẳng có gì đặc biệt .

" Quay lại phòng nghỉ thôi "

Thằng Trung bỏ cuộc , nó chán nản định bỏ về thì nghe thấy tiếng nói chuyện của 2 ông bác sĩ , càng ngày tiếng nói chuyện đó càng to , nó đã biết được rằng 2 ông bác sĩ định vào căn phòng này .

" Trốn ... trốn mau "    ̀

Thằng Trung lập tức quay lưng , nói thầm thì nhắc nhở bọn còn lại , bọn nó giật mình rồi cũng nghe theo , cũng may có một căn phòng khá cũ kĩ nên chúng nó trốn tạm vào đấy .

" Phù "

Thằng Trung thở phào nhẹ nhõm , cũng may nó nhanh chân nếu không là cả lũ đã toi từ lâu .

Căn phòng khá tối , giờ cũng tầm 3h chiều , mọi nhân viên đều đã đến phòng để nghỉ trưa tầm 4 hay 5 h gì đấy họ mới làm việc trở lại .

" Bật đèn flash máy mày lên "

Thằng Trung đập nhẹ vào vai tôi , nói nhỏ

" Ờ , chờ tao một lát "

Tôi lấy điện thoại ra và bật đèn lên .

C.....cái quái gì vậy !????


Danh sách chương: