Kieu Ty Tam Cua Nang Khong The Chua Ta Sao Bhtt Tu Viet Chuong 3

Sáng tinh mơ, Thúy Vân đã ra khỏi giường, ra ngoài hít thở không khí. Thời tiết này chắc đã chớm đông rồi, buổi sáng mà tựa ban đêm, khung cảnh tĩnh mịch, lạnh lẽo, cô đơn đến kì lạ, ôm đầu gối, giọt lệ nóng hổi cứ thế chảy ra. Nàng bị sao vậy? Sao nàng lại khóc?

Lấy hai bàn tay vụng về lau nước mắt, mỉm cười ngây ngô, lơ đãng, nhìn xa xăm, chắc mãi mãi nàng cũng chỉ nhìn Thúy Kiều như vậy.

Thúy Kiều cũng đã thức từ sớm, hành động hôm qua của bản thân khiến nàng suy nghĩ không thể nào chợp mắt, thấy bóng dáng quen thuộc thu gọn mình ngồi trên thềm, thỉnh thoảng bàn tay ấy lại đưa lên dụi mắt, Vân Vân đang khóc sao?

" Vân Vân? Muội khóc sao?"

Thúy Vân giật nảy mình quay lại, mặt cúi xuống để Thúy Kiều không thấy đôi mắt đỏ hoe vì khóc của nàng.
" Tỷ dậy thật sớm a, muội không có khóc, chỉ là ra đây hít thở chút khí se lạnh thôi"

" Ta biết muội thích mùa đông nhưng đừng để bị nhiễm phong hàn, ta sẽ rất lo....chắc cả người muội thương cũng sẽ rất lo lắng.."

Thúy Vân im lặng không màng trả lời, người nàng thích không phải là Thúy Kiều sao? Sao Kiều tỷ hết lần này đến lầm khác không hiểu tâm tư nàng?

Thúy Kiều ngồi xuống cạnh Thúy Vân xoa đầu nàng.
" Hảo hảo, Vân Vân a, đừng mãi u sầu, muội rất xinh đẹp nên y sẽ chấp nhận thôi"

" Người đó...sẽ không bao giờ thuộc về muội...chỉ cần nhìn thấy người đó ...hạnh phúc thôi..."

Thúy Vân xà vào lòng Thúy Kiều tham lam hấp thụ hơi ấm cùng mùi hương trên thân thể Thúy Kiều, nàng muốn mãi mãi như vậy, muốn bốn mùa đều là mùa đông.

Thúy Kiều có chút kinh ngạc, cố gắng giữ hơi thở cùng nhịp tim để Thúy Vân không thể nghe thấy những tiếng hổ thẹn trên thân thể nàng.

" Kiểu tỷ....?"

" Ân?"

" Tim tỷ đập thật nhanh, tỷ có cần đại phu không?"

Thúy Kiều ngượng chín mặt

" Hổ nháo, nó là tự bị vậy a.."

Đứng dậy, Thúy Vân lắc đầu giữ ý chí, nàng mà cứ ôm như vậy chắc lang nhân trong nàng sẽ xổng ra mất.

" Tỷ, muội đi gọi Vương Quan dậy"
" Ân"

Thúy Kiều cắn môi tiếc nuối, nàng đang ấm mà a, Vân Vân lại bỏ đi như vậy, không cho nàng ôm lâu hơn được sao? Tiểu đệ thật có phúc  Vân Vân không bám lấy nàng nữa mà lại theo Vương Quan, thật sự rất trống trải...a..

" Quên mất hôm nay có hẹn với Kim Trọng"

Đi chưa xa Thúy Vân đã nghe thấy tiếng Kim Trọng gọi Thúy Kiều. Nàng thật thảm hại, giá như nàng không phải nữ nhi, không phải là em của Thúy Kiều... nàng không cho phép mình lụy, nàng còn phải chứng kiến dài dài mà, phải thật mạnh mẽ. Tự cười trấn an bản thân rồi đi tìm Vương Quan.

Thúy Vân bước vào phòng Vương Quan tiện tay đem thêm cái roi vào. Vì gọi bình thường không nhằm nhò gì cả, nên phải dùng bạo lực với tên Tiểu Quỷ này.

" Vương Quan, dậy học"

" Ưm, đệ mệt lắm, còn sớm mà a"

" Hửm?" Quất cái roi vào đầu giường. " Đệ nói gì cơ? Ta không nghe rõ"

" Aaaa, đệ dậy rồi, đừng có lúc nào cũng quất đệ như tiểu hài tử nữa, đệ lớn rồi. Nam nữ thụ thụ bất thân, ai cho tỷ vào phòng đệ?"

" Hửm? Hôm nay mạnh miệng nhỉ? " Thúy Vân cười nham hiểm tựa như ác quỷ xuất hiện, tên tiểu đệ này mà dám mang lí lẽ ra mắng nàng sao?

" Aaa, đệ sai rồi, lần sau không dám làm càn nữa, hức"

" Nam nhi không được rơi lệ, không được quỳ gối trước nữ nhi, trừ mẫu thân nghe chưa, giờ đứng lên"

" Ân"

Hôm nay ta với đệ sẽ đi dạo ngoài làng học hỏi, mau thay y phục.

" Ân"

~~ Hí hí, ngắn thôi a, tạo nghiệt chút~~

loading...