Chương 4

Thúy Vân cùng Vương Quan ra quán ăn, mua rất nhiều bánh bao cùng lương khô, cẩn thận mang thêm rất nhiều nước bắt Vương Quan cầm.

"Tỷ, sao chúng ta lại mua nhiều vậy?"

Thúy Vân cười sáng lạn " Đệ sẽ biết ngay thôi"

Hai người đến một ngôi nhà hoang sơ xác, bên trong có rất nhiều người, người thì ngồi ngủ ôm hài tử của mình, người thì co ro ôm thân thể run rẩy, ̃nhìn rất đáng thương. Thúy Vân mang bánh bao, lương khô chia từng người một, tuy nhà nàng cũng chẳng mấy dư giả nhưng cùng là con người, nên giúp đỡ nhau những lúc như vậy. Một cô bé trạc tuổi Thúy Vân chạy lại ôm cổ nàng. Nàng cũng cười ôm lại xoa đầu cô bé.

" Hoạn Thư, muội sao thế?"

" Đa tạ tỷ, sau này muội giàu muội sẽ lấy tỷ"
Hoạn Thư nở nụ cười ngây ngô, những vết nhem trên má không giấu nổi gương mặt khả ái của nàng. Vương Quan cũng bần thần, nụ cười của nàng thực thuần khiết.

" Hảo, nhưng muội phải lấy nam nhân"

Thúy Vân chỉ sang Vương Quan.

" Muội có thích tên này không, ngoại hình hắn cũng không tệ, lại rất tử tế a, hắn cũng là kiểu người nhiều nữ nhân a"

Hoạn Thư nhìn Vương Quan hồi lâu rồi quay ngoắt, lắc đầu

" Muội thích tỷ thôi, tỷ là nhất^^"

Vương Quan cúi mặt, chàng cũng được mà a, sao tiểu cô nương lại quay ngoắt không thèm luôn?

" Ngoan, ta về đây^^"

" Tỷ nhớ quay lại"

" Ân"

Mọi người xung quanh đó cũng cúi xuống cảm ơn nàng. Nàng cười rồi rời đi.

" Đi tham quan chút không?"

" Tỷ?"

" Hửm?"

Vương Quan nhìn chằm chằm vào mắt Thúy Vân, quả nhiên là rất hút hồn.

" Đệ thắc mắc...."

" Thắc mắc cớ sao nhìn vào mắt ta"

Thúy Vân nhăn mày, nàng rất muốn đá bay tên trước mặt a.

" Tỷ ruốt cuộc có phải nữ nhi không? Sao tỷ thu hút các mỹ nhân khác còn hơn đệ, đã thế còn rất bạo lực nữa"

" Hổ?.... Vậy hả?"

" Ân"

* Bốp* Thúy Vân nhảy lên cốc đầu Vương Quan
" Ta ra sao mặc ta"

Vương Quan xoa đầu mình rồi bước theo Thúy Vân, hai người đi dong chơi cả buổi, đến chập tối mới mò về.

Từ xa, nàng đã thấy Thúy Kiều vui vẻ từ biệt Kim Trọng. Nàng thực sự không muốn thấy chút nào.

" Đại tỷ!!!"

" Tiểu đệ hôm nay đi chơi có vui vẻ không?"

" Hảo, rất vui, Kim huynh đã chuyển trọ sang nhà bên cạnh kia sao?"

Thúy Kiều gật gật
" Là huynh ấy muốn gần ta"

Thúy Vân im lặng bước vào.

" Vân Vân? Muội sao vậy?"

" Không có gì, tỷ vui là tốt rồi"

Thúy Kiều lo lắng, định kéo tay Thúy Vân lại nhưng lại bị Vương Quan vô tư mà kéo tay lại kể chuyện.

" Đại tỷ, nhị tỷ thực sự rất thu hút nữ nhân a, lúc đi chơi, giúp đỡ mấy người khác a, một tiểu nữ nhân tên Hoạn Thư rất xinh đẹp a, còn muốn lấy nhị tỷ nữa, đại tỷ thấy có buồn cười không, đã vậy tiểu mỹ nhân đó còn không thèm đệ."

" Hảo, đệ rất ngoan, lại khôi ngô nữa, chắc chắn tiểu mỹ nhân đó sẽ thích thôi^^"

Trò chuyện cùng Vương Quan xong nàng về phòng tắm rửa rồi chuẩn bị ăn cơm. Lần này Thúy Vân đã ngồi ăn cùng gia đình, nàng cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

" Mai bà cùng ta và các con lên nhà huynh trưởng . Huynh ấy có việc nhờ ta giúp"

" Ân"

"Phụ thân, mẫu thân, mai con sẽ ở nhà trông coi"

" Có được không? " Ông Vương lo lắng gặng hỏi.

Thúy Vân bỏ đũa xuống

" Con ăn xong rồi"

" Vân Vân dạo này ăn cơm cũng không chịu ăn, có ăn cũng chỉ một chút, nó đang buồn phiền gì sao?" Bà Vương thở dài lo lắng.

" Bà kệ nó đi, mai nhờ con, bọn ta sẽ cố về sớm "

" Ân"

Nàng về phòng dở cuốn hồi ký ghi chép, lệ rơi khiến những dòng chữ nhòe đi. Tâm can nàng đau như cắt, nàng phải chịu tình cảnh này đến khi nào đây.

Nhớ đến Hoạn Thư, người nàng coi là tiểu muội nàng thương yêu nhất. Nụ cười thuần khiết khiến nàng nhẹ lòng hẳn. Hoạn Thư từng nói:

" Tuy muội không được xinh đẹp như tỷ, nhưng mỗi khi buồn hãy nhớ lấy nụ cười của muội nhá. Sau này muội nhất định sẽ lấy tỷ"

Nhưng câu nói ngây ngô khiến nàng bất giác mỉm cười, Hoạn Thư thật sự là thứ trấn an nàng, nhưng chỉ được một phần nào đó.

" Vân Vân?"
Thúy Kiều nhẹ nhàng bước vào, khẽ gọi Thúy Vân.

Thuý Vân mau chóng lau lệ, rồi gấp cuốn hồi ký lại.

" Tỷ có chuyện gì sao?...hay...TỶ MUỐN KỂ CHUYỆN CỦA HAI NGƯỜI?"

Thúy Kiều giật mình khi Vân Vân tức giận quát mắng nàng.

" Tỷ...tỷ không có"

" Muội xin lỗi đã lớn tiếng, muội cần nghỉ ngơi"

" Nhưng...tỷ có chuyện muốn nói..."

Nàng ngồi xuống giường trấn tĩnh nghe Thúy Kiều.

" Mai muội có thể ở lại với ta không?"

" Ân?"

" Muội có muốn ở lại trông coi nhà cùng ta không?"
Thúy Vân cười khổ

" Chả phải muội sẽ cản trở hai người sao?"

" Tỷ thực sự không có ý đó"

" Thế ý tỷ là gì"

Thúy Kiều im lặng đỏ mặt, Vân Vân đã để nữ nhân khác ôm, đã vậy còn lớn tiếng với nàng. Đáng lẽ người giận phải là nàng cớ sao Vân Vân lại giận?

" Tỷ...?"

" Không có gì"

Nói rồi Thúy Kiều trở về phòng để lại Thúy Vân ngồi ngẩn ngơ với dấu hỏi chấm to đùng trên đầu, thật khó hiểu a~~

Về phòng, nàng thay y phục rồi lên giường nằm. Vừa nãy là nàng ghen vì Vân Vân để nữ nhân khác ôm sao? Nàng đặt tay lên tim mình nghĩ ngợi rồi cũng chìm vào giấc ngủ.

~~~ Lâu không ra truyện, sợ chuẩn bị bán dép, xếp gạch a😂😂~~

loading...

Danh sách chương: