[Phiên Ngoại] Ngày nghỉ (2)

Dương Lỗi mặc quần áo vào, theo Phòng Vũ đi chợ thức ăn.

Dưới nhà của Phòng Vũ vốn dĩ có một khu chợ nông mậu rất lớn, sau này chính phủ tu sửa hoàn cảnh, khu chợ đổi thành một cái siêu thị lớn, còn chợ nông mậu thì dời đến cách đây một con phố, cũng không xa lắm.

Quy mô của chợ thức ăn hiện tại lớn hơn trước đây nhiều, có cả phòng trong lẫn phòng ngoài, quanh đây có rất nhiều khu dân cư, ở xa ở gần đều đến đây mua thức ăn, người đông nườm nượp, nhộn nhịp nhốn nháo, chỗ thì bán thuỷ sản tươi sống, đủ loại thức ăn chín, chỗ thì bán đồ nguội, cái gì cũng có, náo nhiệt vô cùng.

Chen chúc trong chợ thức ăn, Dương Lỗi và Phòng Vũ lại tạo nên một quang cảnh khác. Bán đồ ăn trong chợ đa số toàn là bác trai bác gái ông chú bà dì, người trẻ hơn phần lớn cũng là phụ nữ có chồng, hiếm lắm mới thấy hai anh chàng sáng sủa như thế, lại còn là hai anh bảnh bao đẹp trai, với mấy chú thím bán hàng mà nói, hai người hệt như làn gió mát.

Từ nhỏ đến lớn Phòng Vũ đã quen sống một mình, trước đây dưới lầu nhà Phòng Vũ là một khu chợ lớn, năm đó Phòng Vũ còn làm ông chủ nhà hàng, chọn mua nguyên liệu rành khỏi bàn. Dương Lỗi thì khác, từ nhỏ đến lớn số lần hắn đi chợ có thể đếm được trên đầu ngón tay, một bàn tay là đủ đếm rồi, vào chợ chỉ biết lẽo đẽo theo sau Phòng Vũ, cái gì tươi ngon, chọn thế nào, lựa thế nào, mấy cân mấy lạng, Dương Lỗi chẳng có khái niệm gì. Phòng Vũ cười hắn đúng là thiếu gia, Dương Lỗi không phục, đang định mở miệng, Phòng Vũ đột nhiên quay đầu lại, lấy một quả táo đỏ au mới vừa mua, lau lau rồi nhét cho Dương Lỗi, Dương Lỗi nhận lấy ngoan ngoãn gặm táo, gặm một cách ngon lành.

Hai người dạo quanh chợ thức ăn ngoài trời đắm mình dưới ánh nắng, chen chúc giữa biển người đông đúc. Dương Lỗi nhìn gì cũng thấy mới mẻ, Phòng Vũ thấy thứ nào cũng quay đầu hỏi Dương Lỗi muốn ăn không? Dương Lỗi nói muốn là Phòng Vũ lấy ngay, những món Dương Lỗi chưa từng nếm nhưng cảm thấy hứng thú, Phòng Vũ chỉ nói một chữ, mua. Sau cùng nhìn đống túi nặng trịch trên tay hai người, bên trong mua toàn những thứ mình thích ăn, Dương Lỗi nói: "Anh đừng mua toàn thứ tôi muốn ăn chứ."

"Cho em ăn no không được à?" Phòng Vũ có lòng muốn bồi bổ cho Dương Lỗi.

"Lỡ mập rồi làm sao."

"Tôi bế nổi mà." Phòng Vũ trả lời rất nhanh.

"... Má..." Dương Lỗi đỏ mặt.

Trời trong nắng ráo mát mẻ, hai người vừa đi dạo vừa cười nói, lúc đi Phòng Vũ còn mặc một chiếc áo sơmi trắng, sáng lóa dưới ánh mặt trời. Dù cho cả hai bị dòng người đẩy ra cách xa nhau, Dương Lỗi liếc một cái là thấy chiếc áo sơmi trắng kia ngay, dưới ánh nắng chói chang ngày hè, nó sáng đến mức khiến lòng Dương Lỗi yên tâm, yên tâm khôn tả.

Đó là một loại cảm giác yên tâm chân thực, tựa như ánh dương trên bầu trời sưởi ấm toàn thân hắn lúc này vậy.

Dương Lỗi chen đến bên cạnh Phòng Vũ, Phòng Vũ sợ hắn bị dòng người đẩy ra nên một tay xách túi đồ ăn, tay còn lại nắm tay Dương Lỗi, kéo Dương Lỗi đến bên mình.

Dương Lỗi sửng sốt, nhiệt độ ấm áp truyền đến lòng bàn tay, Phòng Vũ thản nhiên nắm tay hắn, hắn cũng nắm chặt tay Phòng Vũ. Cứ thế dưới ánh mặt trời, hai người cùng sóng vai giữa đám người rộn rã. Thỉnh thoảng Dương Lỗi cố ý cào lòng bàn tay của Phòng Vũ, Phòng Vũ giật nhẹ ngón tay Dương Lỗi như đáp trả động tác nhỏ của hắn. Giữa dòng người chật ních, không ai chú ý động tác của bọn họ, mặt mũi ai nấy cũng vui vẻ, thoải mái, ngập tràn mùi vị hạnh phúc của cuộc sống củi gạo dầu muối giản đơn. Dương Lỗi và Phòng Vũ thong dong, tự tại, mặt trời ngã về phía tây, tia nắng vàng ươm rọi lên người bọn họ, hai người vai kề vai, nắm tay nhau đi giữa biển người. Mỗi khi bị người ta đẩy ra một chút, Phòng Vũ sẽ kéo Dương Lỗi về bên cạnh mình.

Dương Lỗi ngửi được đủ loại mùi vị trộn lẫn trong chợ, thơm, cay, tanh, sống, mùi gì cũng có. Trước đây Dương Lỗi chưa bao giờ đến những chỗ như thế này, bây giờ hắn lại có một loại cảm giác, nói thế nào nhỉ, hẳn là cảm giác mà hồi bé hắn luôn mong mỏi nhưng không có, khi lớn lại giả vờ không thèm —— Cảm giác có gia đình.

Vì sao gọi là cảm giác có gia đình? Nếu bây giờ bảo Dương Lỗi trả lời, cảm giác có gia đình chính là nắm tay người mình yêu đi chợ, tay xách thức ăn sắp về ăn cùng nhau, ở nhà còn cả đám anh em đói bụng đang chờ hai người họ.

Phòng Vũ mua chút trái cây, người bán là một chị gái tuổi không lớn lắm. Sau khi Phòng Vũ trả tiền, chị gái lại lấy vài trái cố nhét vào túi của hắn.

"Không lấy tiền, tặng cưng đó, cầm đi cầm đi! Lần sau nhớ ghé sạp của chị nhé!"

Chị gái nhiệt tình, phải nói là quá nhiệt tình, mắt sáng rỡ nhìn Phòng Vũ. Phòng Vũ muốn đẩy cũng chẳng xong, chị gái cố nhét cho bằng được, trả tiền lại không chịu lấy, khiến cho Phòng Vũ mọi khi nhanh nhạy từng trải biết bao cảnh đời bị làm khó, bị một bà chị bán trái cây làm khó, Dương Lỗi đứng bên cạnh cười không ngừng miệng.

"Hay quá ta? Mua trái cây mà cũng bị chị bán trái cây chấm trúng, sao anh câu kéo người ta thế hả?" Ra ngoài rồi, Dương Lỗi cười chọc Phòng Vũ.

"Nhảm nhí, người ta kéo khách không được à?" Phòng Vũ xách túi trái cây nặng trịch.

"Sao anh không nhận mình câu kéo người ta đi? Anh biết trong phim Hồng Kông người như anh gọi là gì không, gọi là..."

Dương Lỗi còn cố tình làm bộ suy tư.

"Sát thủ sư cô!" Dương Lỗi nói xong cười ha ha.

"Mẹ kiếp!" Phòng Vũ cười mắng, Dương Lỗi còn chưa cười đủ, miệng đã bị nhét một trái cam to...

Buổi tối, đám anh em đều có mặt. Món mặn thì Phòng Vũ và Dương Lỗi mua thức ăn sẵn là chính, tự tay nấu chỉ có mấy món chay đơn giản, nhưng ăn gì không quan trọng, quan trọng là... Rượu, có rượu thì ăn đậu phộng thôi đám anh em cũng chẳng có ý kiến, không hẹn nhau ra ngoài là vì muốn tìm sự thoải mái tự do và ấm cúng dễ chịu ở nơi đây, nhà không lớn nên cũng không rủ quá nhiều người, đến đây toàn là mấy anh em cũ thân thiết, Lão Lượng, Nhị Hắc, Dương Tử, rủ cả Hoa Miêu nữa.

Bây giờ công ty nhỏ của Nhị Hắc làm ăn cũng khấm khá lắm, Lão Lượng và Dương Tử đều đi theo Phòng Vũ, chỉ còn mỗi Hoa Miêu lăn lộn trong giang hồ. Dạo ấy Hoa Miêu ngồi tù không trông coi được địa bàn ở Giang Bắc, thế nhưng hắn vừa ra tù, chẳng bao lâu đã thu phục địa bàn bị mất, còn đập cho Mai Lão Can muốn chiếm địa bàn của mình ở Giang Bắc không dám hó hé. Hiện tại Hoa Miêu là số một ở Giang Bắc, cũng chỉ còn Hoa Miêu càng lăn lộn càng lâu trên con đường này. Nhưng Hoa Miêu không chỉ lăn lộn thôi, bây giờ còn mở tiệm net, khu trò chơi điện tử, nửa ngầm nửa công khai buôn bán máy đánh bạc, ngày tháng trôi qua êm ả. Ngoại trừ Mai Lão Can thỉnh thoảng còn âm thầm muốn đọ vài trận với hắn, những khi khác, Hoa Miêu càng lúc càng giống người làm ăn, dù sao ở Giang Bắc, người dám chọc hắn cũng ít dần, không có trận nào đánh nên Hoa Miêu cũng cô đơn buồn chán lắm, may thay Hoa Miêu không phải người trí thức gì, nếu hắn là người trí thức, đoán chừng mở miệng sẽ nói "Cao thủ, cô độc như tuyết".

Bây giờ đám anh em tới nhà Phòng Vũ cũng như tới nhà mình vậy, rượu, khui uống thoải mái, đồ ăn, xực thoả thích, người, giỡn tới bến. Vào thời hoàng kim năm xưa bọn họ từng lăn lộn, căn hộ ở lầu tám của Phòng Vũ vốn được xem là cứ điểm của các anh em, sau này qua nhiều năm như vậy, trải qua nhiều chuyện như vậy, Giang Hải thay đổi nhiều như vậy, giới giang hồ cảnh còn người mất, nhà Phòng Vũ hệt như gốc rễ giữ chân các anh em, giữ lại mùi vị giang hồ năm đó. Vẫn là những con người ấy, vẫn là tình cảm năm nào, vào thời đại bây giờ, thế là đáng quý lắm rồi.

Vậy nên mỗi khi không muốn ra ngoài tụ tập, đám anh em thích tới nơi này hơn. Phòng Vũ và Dương Lỗi cùng nhau mua lại căn nhà này, các anh em cũng không cảm thấy kỳ lạ, tuy rằng đây là nhà cũ, nhưng không phải vì nhà mà là vì quá khứ ngày xưa, quá khứ ấy chiếm vị trí cốt yếu trong đời mỗi người bọn họ, nó là năm tháng thanh xuân của bọn họ, chứa vô số kỷ niệm oai hùng của bọn họ, còn có nhiều người, nhiều chuyện, không thể nào quên được.

"Lỗi Tử, cậu phơi nắng sắp vượt mặt tôi rồi ấy nhỉ? Tôi thấy danh hiệu của tôi sắp giữ hết nổi rồi!" Vừa thấy Dương Lỗi, Nhị Hắc la làng ngay.

Nhị Hắc nổi tiếng da đen, nếu không biệt danh của hắn còn từ đâu ra nữa, nhưng Dương Lỗi ngày ngày hết luyện tập đến diễn tập ở đơn vị, không đen mới là lạ.

"Sao tôi giống anh được? Anh là đen, tôi là màu đồng thiếc, hiểu chưa?" Dương Lỗi còn cự nự với Nhị Hắc: "Anh giữ danh hiệu đó cho mình đi, không ai giành với anh đâu."

"Muốn giành cũng không cho đâu nhé! Cậu đừng thấy tôi đen mà chê, bà nhà tôi thích tôi vậy đấy, nếu tôi không đen đúng chỗ, bả đời nào chịu chui vào chăn với tôi!"

Cả đám đàn ông tụm một chỗ cái gì cũng dám nói, anh em khắp phòng cười hô hố!

"Đại ca, hồi chiều anh bận việc gấp gì vậy, em đi ký hợp đồng mà người ta cứ hỏi em miết, sao Phòng tổng của các cậu không đến? Em đánh trống lảng giùm anh mà cũng chả biết nói gì luôn, em mới bảo... Anh đi xem mắt rồi!"

Lão Lượng nói lớn. Hợp đồng buổi chiều là một vụ làm ăn lớn, Lão Lượng bị Phòng Vũ gọi đi ký hộ, Phòng Vũ nói mình bận việc không đi được, bên đối tác hỏi, Lão Lượng cũng không biết Phòng Vũ bận việc gì, phút cuối buột miệng thốt ra câu đó.

"Chú giỏi lắm!" Giữa tiếng cười giòn giã của các anh em, Phòng Vũ đá Lão Lượng một cú.

"Sao trách em được chứ?" Lão Lượng tủi thân muốn chết, "Anh lại chẳng nói anh đi làm gì, người ta hỏi tới anh em biết nói sao giờ? Nếu nói đại việc nào không đủ quan trọng, lỡ đắc tội với người ta thì sao?"

Lão Lượng cũng bội phục mình lắm, vào thời khắc mấu chốt, đầu óc lanh lợi phết.

"Đại ca, rốt cuộc anh bận gì vậy, chuyện gì mà quan trọng thế." Lão Lượng cũng là thành phần hóng chuyện.

Phòng Vũ tựa vào sô pha, cầm điếu thuốc, bắt chéo cặp chân dài. Phòng Vũ ở cùng các anh em bao giờ cũng ung dung, thoải mái.

"Đã bảo việc gấp mà." Phòng Vũ chỉ cho mấy chữ.

Lão Lượng tò mò câu việc gấp này ghê, mà vẻ mặt đại ca có giống gặp phiền toái gì đâu, đã vậy còn liếc sang Lỗi Tử nữa, cười hí hửng với Lỗi Tử thế làm gì?

"Nhường tí nào nhường tí nào." Lão Lượng đi qua đẩy anh em ngồi kế bên Phòng Vũ, đoạn ngồi xuống bên cạnh Phòng Vũ, lấy di động ra.

Lão Lượng mở một tấm ảnh trong di động, không nhiều lời mà đưa cho Phòng Vũ xem.

Trong hình là một cô gái xinh như mộng, xinh như mộng thật chứ chẳng đùa, rất có khí chất.

"Anh nhìn đi." Lão Lượng nhét di động vào tay Phòng Vũ.

"Pansy?" Phòng Vũ nhìn thử, hỏi, "Cũng được đấy. Cậu mới cua à?"

"Cũng được hả? Thế tức là được phải không?" Lão Lượng nhét đầu lọc vào miệng, bấm bàn phím: "Để em gọi điện thoại."

"Cậu chờ đã," Phòng Vũ là người nào chứ, tay nhấn một cái đè lại di động của Lão Lượng, "Ý gì đây?"

"Ha ha, đại ca, anh biết không, em nói với ông tổng Thiên Thành là anh đi xem mắt, ổng nói cái gì cơ, vừa hay anh còn độc thân, ổng hăng hái lên liền! Nhìn nè nhìn nè, cháu ngoại ruột của ổng đó, ổng bảo em đưa cho anh xem thử, nếu chịu thì lần tới cùng ăn bữa cơm, gặp mặt!"

Lão Lượng mừng húm. Hôm nay nói bừa một câu mà biết đâu sẽ tìm được một cô chị dâu xinh đẹp xuất thân cao quý xứng đôi với đại ca nhà mình, Lão Lượng không mừng sao được?

"... Khụ..." Dương Lỗi suýt sặc rượu, Dương Tử vỗ lưng cho hắn: "Lỗi Tử anh từ từ thôi, có phải giới thiệu cho anh đâu, sao anh kích động dữ vậy?"

Anh em cả phòng phá lên cười.

"Lão Lượng, đổi nghề rồi hả? Chuyển sang làm mai mối hồi nào thế?"

Ngoài miệng thì cười nhạo, nhưng giọng điệu Dương Lỗi lại chẳng rõ ý gì.

"Lỗi Tử đừng sốt ruột, lần này ghép cho đại ca trước, cậu chờ lần sau đi." Lão Lượng làm mai đâm nghiện.

"Đại ca, anh nên tìm người bầu bạn rồi." Nhị Hắc nói, anh em trong phòng đều gật đầu.

Chuyện giữa Phòng Vũ và Anh Tử năm đó, tuy các anh em không rõ lắm nhưng cũng biết hai người không kết hôn, chẳng những không kết hôn mà còn không như bọn họ đã tưởng, thật ra Phòng Vũ và Anh Tử chưa từng đến với nhau. Năm đó đi phía Nam vì việc gì, Phòng Vũ không nói cho các anh em biết, còn ngăn cả Dương Lỗi muốn tiết lộ sự thật ba năm.

Phòng Vũ nghĩ cho tương lai lâu dài, ba năm trong nhà giam ở huyện Lễ, ngoại trừ Hoa Miêu biết rõ sự tình, Phòng Vũ không có ý định cho các anh em khác biết. Hắn đã dặn Dương Lỗi, nhấn mạnh nữa là khác.

Tính tình của anh em mình, Phòng Vũ hiểu rất rõ. Dương Đại Hải là bố của Dương Lỗi, gút mắc này mãi nằm trong lòng Dương Lỗi, tuy ngoài mặt Dương Lỗi không nói, nhưng sâu tận đáy lòng, Dương Lỗi luôn dằn vặt vì chuyện này, sớm muộn gì Phòng Vũ cũng sẽ gỡ nó cho Dương Lỗi, gỡ nó cho cha con hai người. Ba năm ấy, Phòng Vũ ở đâu sống thế nào không quan trọng, quan trọng là... hắn không hối hận, trong lòng hắn rộng thoáng. Hắn sẽ không để gút mắc này chắn giữa Dương Lỗi và các anh em.

Cũng vì biết Phòng Vũ vẫn luôn độc thân, bọn Nhị Hắc Lão Lượng mới không nỡ nhìn đại ca lẻ loi một mình, hỏi Phòng Vũ, Phòng Vũ nói có rồi, bảo bọn họ đừng lo chuyện này, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy Phòng Vũ dẫn theo ai, nhất là Lão Lượng, nhìn mấy em pansy trẻ tuổi xinh tươi trong ngoài công ty vây quanh Phòng Vũ, Phòng Vũ đã ngó đến ai chưa? Lão Lượng thật sự không biết đại ca mình muốn tìm dạng người gì.

Lạ ở chỗ Lỗi Tử cũng y chang đại ca bọn họ, nhưng Lỗi Tử thì không nói, Lỗi Tử ở đơn vị không có thời gian và cơ hội cặp kè, còn đại ca của bọn họ thì khác. Thế nên vì chị dâu tương lai, đám anh em cũng hao tâm tổn trí dữ lắm.

Nỗi lo của Phòng Vũ năm đó, Lão Lượng Nhị Hắc biết chứ, bọn họ biết tại sao đại ca không quen ai, cũng vì năm xưa lăn lộn trong giang hồ, sống hôm nay chưa biết đến ngày mai, không muốn liên lụy con gái nhà lành. Nhưng giờ đây không còn lăn lộn nữa, thiết nghĩ thân làm đàn em, bọn họ không thể trơ mắt nhìn đại ca phòng không chiếc bóng thiếu một người hết lòng yêu thương làm ấm giường, bọn họ hẳn nên móc nối cho đại ca, giúp đại ca lập gia đình.

Bởi vậy Lão Lượng mới muốn làm mai cô gái này cho Phòng Vũ, nhưng Phòng Vũ lại mở miệng.

"Lão Lượng, thay anh sắp xếp thời gian hẹn Lưu tổng ăn cơm, chuẩn bị một phần quà, anh bồi tội vì hôm nay lỡ hẹn. Về việc cháu ngoại của ông ấy, anh sẽ cảm ơn và giải thích với ông ấy ngay mặt." Phòng Vũ nói.

"... Đại ca, anh không vừa ý sao?" Lão Lượng hiểu ý của Phòng Vũ.

"Sau này đừng lo linh tinh nữa. Anh có lâu rồi." Phòng Vũ nói.

"Người đâu? Sao bọn em chưa gặp bao giờ?" Đám anh em chẳng ai tin.

"Các cậu gặp rồi."

Đám anh em đưa mắt nhìn nhau.

"Anh đã dẫn cậu ấy đi gặp anh Cửu, trước mộ của anh Cửu, anh đưa người đến ra mắt anh Cửu rồi. Trong lòng anh, anh đã kết hôn rồi."

Các anh em không ai nói chuyện. Phòng Vũ nói thế, ai cũng biết lời này có sức nặng thế nào.

"Anh nói với anh Cửu, đời này, anh chỉ nhận người đó thôi."

"......" Dương Lỗi nhìn Phòng Vũ, trong căn phòng ngồi đầy anh em, Phòng Vũ cũng nhìn hắn.

"Nếu có kiếp sau, vẫn là cậu ấy."

Phòng Vũ nói.

Trên không trung, ánh mắt hai người hướng về nhau, Dương Lỗi không nói tiếng nào, một luồng hơi nóng xộc thẳng lên hốc mắt...

Sau này khi các anh em biết đầu đuôi mọi chuyện, biết như thế nào, phản ứng ra sao, việc này nói sau.

Dương Lỗi là quân nhân, quân nhân có ảnh hưởng của quân nhân, Phòng Vũ sẽ không để Dương Lỗi bị ảnh hưởng. Hắn sẽ nói cho các anh em biết, vào thời điểm thích hợp, quang minh chính đại, trước mặt các anh em, trước mặt bố mẹ Dương Lỗi, trước mặt anh Cửu.

Có nhiều thứ mà trong lòng Phòng Vũ nhận định, chỉ cần một câu nói.

Rơi xuống đất, là một câu nói.

Rơi vào lòng, là cả đời.

_____________

Nhắc lại: Trong tiếng Trung, "anh ấy" và "cô ấy" viết khác nhau: anh ấy là 他 còn cô ấy là 她, nhưng âm đọc giống nhau, đều là tā, nên các anh em vẫn chưa biết Phòng Vũ nói đến đàn ông.

Danh sách chương: