Chap 16 - Cảm xúc thăng hoa.

[ Công chúa!!! ]

Fotis hét lên đầy tuyệt vọng.

Helene nhìn lên trời.

Nụ cười của cô ấy biến mất, khuôn mặt cô trắng bệch.

Tôi cũng ngước lên nhìn.

Những mũi tên đang bay đến như mưa, ở bên ngoài pháo đài tôi có thể thấy 1 đội quân cầm cung của địch đã xếp thành hàng và sẵn sàng bắn.

Rõ ràng là chúng đang tập trung tấn công vào 1 điểm. Có thể bọn chúng đã nhìn thấy hình dáng của công chúa Helene nên đã tập trung tấn công vào đây.

[ Fu !!! ]

Tôi vung thanh Demon Sword lên, chặn tất cả mũi tên có thể đánh trúng vào Helene.

Không dừng lại ở đó, cái mũi tên lại tiếp tục được phóng ra và tôi tiếp tục chặn tất cả chúng.

Đương nhiên là ngó lơ những mũi tên chả trúng đích.

Những mũi tên liên tục bị gim chặt vào mặt đất, chỉ ở xung quanh tôi và Helene, một vòng tròn bí ẩn như thể đó là" khu vực an toàn" đã được tạo ra.

[ Thật tuyệt ]

[ Kĩ năng kiếm thuật của ngài thật điêu luyện.]

Helene và Fortis kinh ngạc.

Mũi tên bay xa hơn nhưng lần này công chúa Helene quay lưng của cô ấy về phía mũi tên, tất nhiên tôi đã hất văng tất cả chúng.

[ Có ta ở đây, mọi chuyện sẽ ổn thôi.]

[ Vâng...... ]

Nụ cười đã trở lại trên môi cô ấy.

Un, nụ cười của cô ấy lúc này cũng thật tuyệt.

Nhưng lần này, biểu hiện của cô ấy đã thay đổi khi nhìn về tôi.

[ Thanh kiếm đó... phải chăng là Eleanor?]

[ Cái gì !?]

Công chúa Helene nói, Fotis trợn tròn mắt.

Cả 2 người họ nhìn chắm chắm vào cây Demon Sword mà tôi đang cầm.

[ Eleanor..... Ý nàng là cái này?]

[ Demon Sword Eleanor, thứ có thể nuốt trọn tinh thần và kiểm soát tâm trí người khác, Thanh kiếm quỷ huyền thoại .]

[ Hình dáng đó, và luồng tà khí đó. Không nghi ngờ gì nữa, đó là Eleanor. Xin hãy lùi lại, công chúa]

Fotis bước tới che chắn giữa tôi vs Helena.

.....Ừm, đúng vậy. Không những kiến thức chính xác mà hành động của Fotis với tư cách là hiệp sĩ của công chúa cũng không thể trách được.

Nhưng nó khiến tôi có 1 chút cảm giác buồn, vì họ không biết là tôi vẫn ổn khi cầm cây Demon Sword này nên không thể trách họ được, nhưng bị đối xử như thế cũng có hơi buồn.

Tôi định giải thích và xóa bỏ hiểu lầm.

[ Fotis-sama ]

Lần này là tiếng hét của người lính, đó là người lính đang ở trên tháp canh.

[ Có chuyện gì !?]

[ Ở bên ngoài pháo đài, tiếp viện của quân địch đang kéo đến rất đông.] 

[ Lại đến nữa nữa sao.... bao nhiêu? ]

[ Thuộc hạ nghĩ có khoảng 1000 người!]

[ 1000 ! Tên khốn phản bội Kiril, ngươi mang gần như toàn bộ quân đội của ngươi đến đây ư, ngươi muốn mạng sống của công chúa đến thế sao? ]

Fotis không nén nổi cảm xúc.

Tôi đưa ra lời đề nghị.

[ Tạm thời ra khỏi đây trước đã.]

[ Uh, đúng rồi. Tôi sẽ ở lại và cản chân chúng, ngài hãy dẫn theo công chúa và trốn đーー]

[ Quan trọng hơn ở đây có bao nhiêu người lính còn sống?]

Tôi ngắt lời Fotis và hỏi.

[ Khoảng 50, nhưng.....]

50 người sao, nếu vậy thì có lẽ sẽ làm được. Nếu không thể thì chia nó ra thành nhiều lần là được.

[ Anh có thể tập trung tất cả mọi người lại đây được không ?.]

[ Ngài định làm gì ?]

[ Đừng bận tâm, hãy nhanh lên...]

Tôi thì vội nhưng còn Fotis thì lại không di chuyển.

Anh ta lại tiếp tục do dự. Thật là, lúc này mà còn làm những chuyện như thế...

[ Fo ー ー ]

[ Fotis, hãy làm theo những gì Kakeru–sama nói .]

[...Vâng! ]

Công chúa Helene nói. Sau đó Fotis miễn cưỡng làm theo và ra lệnh cho binh sĩ tập hợp.

Khi người lính cuối cùng tập trung lại, tôi lao tới cánh cổng của pháo đài và khóa chốt lại.

Tôi lấy Lông Warp ra.

[ Vậy thì đi thôi...]

[ Cái gì ー ー ]

Fotis hỏi, vì không có thời gian nên tôi lơ anh ta đi.

Tôi nhớ lại mọi thứ trên đường đến đây, thị trấn gần nhất không có kẻ thù, tôi gọi lên cái tên Euboia và dịch chuyển đến đó cùng với tất cả mọi người ở đây.

Phong cảnh thay đổi hoàn toàn, tôi đã đến Euboia. 

Tôi nhìn xung quanh.

Công chúa Helene, Fotis và những người lính với toàn thân bị thương đều có ở đây.

Tôi đã mang tất cả mọi người đến đây, đúng là thành công rồi.

[ Cái gì !! Đây là..... Euboia?]

[ Cái quái gì vừa xảy ra vậy...?]

[ Tôi sẽ từ từ giải thích sau, quan trọng hơn chúng ta đã dịch chuyển đến đây nhưng chỗ này an toàn chứ ?]

Chỉ để chắc chắn, tôi hỏi Fotis.

[ V-Vâng, nếu là chỗ này thì chắc chắn không sao...]

[ Vậy à. Vậy thì chỗ này tôi giao lại cho anh...]

[ Giao lại? Ngài định làm gì?]

 [ Công chúa Helene, ta sẽ đi một lát.]

[ Vâng, Cầu cho may mắn luôn song hành cùng Chàng.]

Công chúa Helene ngay lập tức trả lời.

Có vẻ như, cô ấy biết tôi sẽ làm gì.

Tôi dùng Lông Warp và quay trở lại pháo đài.

[ Cái quái gì thế, sao không có một ai ở đây, đã xãy ra chuyện gì thế!]

[ Chỉ có vài xác chết ở đây thôi !]

[ Vô lí, mới nãy chúng còn ở đây mà ]

Để chắc chắn, tôi dịch chuyển đến một chỗ để ẩn nấp mà tôi đã chuẩn bị trước đó.

Tôi có thể nghe được tiếng hét của người đàn ông hét lên.

Sẽ dễ dàng cho bọn nó nếu đi vào pháo đài mà không có lính canh, nhưng không có đến 1 người sống nào thì quả là kinh dị...  { Trans: chiến thuật vườn không nhà trống đây mà }

[ Giờ tới lúc đại khai sát giới thôi!!]

[ Làm gì? ]

[ Công chúa Helene đã trốn thoát an toàn, tôi nghĩ là tôi sẽ tiêu diệt tất cả những kẻ này ngây tại đây.]

[ Một mình ngươi huh?]

[ Chứ còn gì nữa, không những Fotis trông có vẻ khá là mệt mỏi mà các binh sĩ cấp dưới của anh ta hầu như toàn thân đều bị thương. Thế nên tốt nhất, tôi nên làm một mình...]

Đó chỉ là cái cớ,  nhưng ý định thật sự là.............

[ Ta thừa biết, ngươi chỉ muốn thể hiện sự ngầu lồi với cô nàng Helene gì đó của ngươi mà thôi ]

Thanh Demon Sword nói mục đích thật sự của tôi 1 cách chính xác.

[.....Cô có thể đọc suy nghĩ của tôi à? ]

[ Ngu à, nhìn thôi cũng đủ biết ]

..à, mà sao chả được.

[ Đồ phô trương ]

Nhột đấy.

Tôi hơi bực bội 1 chút và rời khỏi chổ ẩn nấp với Thanh Demon Sword trên vai.

[ Có một tên bên này ]

Tên lính hét lên khi nhìn thấy tôi.

Từ xung quanh những binh lính của kẻ địch đã tập trung lại.

Nếu tôi nhớ không lầm thì chúng có khoảng 1000 người.

Lần đầu tiên tôi phải chiến đấu với kẻ địch đông như vậy. Cho đến bây giờ thì con số lớn nhất mà tôi chiến đấu là quân đội Undead được Cô quỷ kiếm kia triệu hồi, khoảng vài trăm tên, số lượng này là gấp 10 lần.

Cũng chả có gì phải xoắn, nếu bí quá thì dùng Lông Warp tẩu vi thượng sách thôi.

[ Ahh, không ]

Tôi nghĩ lại rồi.

Tôi lấy Lông Warp ra.

Tôi dịch chuyển ra đằng sau kẻ địch đang ở trước mặt.

Từ đằng sau, tôi tàn sát kẻ địch không thương tiếc. { Trans: có vẻ all x777 cũng khiến độ máu lạnh của main x777 lên ~~ giống thằng main bên Overlord }

Mấy tên lính đó gần như không có khả năng phản kháng và tiếp tục ngã xuống.

Có một tên địch đang tiếp cận tôi. Hắn ta ngạc nhiên trước những gì đột nhiên xảy ra, tôi nhảy ra sau và đánh vào lưng anh ta.

Warp & Slash.

[ Đánh đấm kiểu gì mà nhảy nhót lung tung, chả ra thể thống gì hết.]

Giọng cô quỷ kiếm phiền phức vang lên trong đầu tôi, trái ngược với những lời đó thì trông cô ta có vẻ vui.

Tôi nhếch mép cười, hơn nữa tôi hướng về phía quân địch.

Tôi chém bay đầu tất cả bọn chúng.

Tôi đỡ đòn và phản công.

Dùng Warp và chém từ đằng sau.

Với sự hang máu trong người của cả tôi và thanh Demon Sword, tôi tiếp tục tàn sát tất cả kẻ thù trước mặt tôi.

Chém, chém, giết, giết.

[ Oooooooooooooooo !! ]

Từ đằng sau 1 tên địch nhảy lên, đột nhiên, theo bản năng tôi bị ngã về phía trước.

[ Chỉ có thế thôi à,Ghoa!! ]

Đang định đưng dậy, một tên khác lại nhảy lên và đè tôi xuống.

Hết lần này đến lần khác vì bọn chúng cứ liên tục nhảy lên.

Dần dần 1 ngọn núi người được dựng lên từ lính địch hình thành.

[ Ngay bây giờ !]

[ Giết hắn!]

Tôi đã hoàn toàn bị đè xuống mặt đất, với sức mạnh của tôi cũng không thể di chuyển, tôi không thể đứng dậy.

Thình lình có 1 tên lính đang tiền lại gần, nhắm mũi giáo vào đầu tôi.

Chết!!!

Nhưng nếu là ngày hôm qua thì...

Tôi sử dụng Lông Warp.

Để lại những người tên địch đang chồng lên nhau, tôi cách xa đó khoảng 1 mét và vênh mặt.

Tôi chạm rãi đứng dậy như thể không có gì xảy ra.

Nắm chặt cây quỷ kiếm trên tay tôi vung nó xuống đám lính đang chồng lên nhau.

Ngọn núi người bị cắt thành 2.

[ N-ngươi là ai...]

[ Quái, quái vật...]

[ Thế quái nào chúng ta có thể chống lại hắn được?]

Thấy vậy, 1 số lính địch đã mất ý chí chiến đấu và bỏ chạy.

Tôi tiêu diệt tất cả  những kẻ tiến về phía tôi và bỏ qua những người không còn ý chí chiến đấu.

[ Chết tiệc, cút ra chổ khác cho ta !]

Sau 1 lát, có 1 người đàn ông đẩy lũ lính tôm tép ra một bên xuất hiện trước mặt tôi

Vẻ bề ngoài khác với những người khác, được trang bị áo giáp đến tận răng, chắc hắn ta là chỉ huy của những tên này.

[ Ta là Kiril Slavic . Mày là thằng quái nào? Helene đã đi đâu rồi?]

1 người đàn ông tên là Kiril. Cái tên này nghe hơi quen quen.

[Ngươi là Kiril à. Kẻ đã phản bội công chúa Helene.]

[ Thế thì sao?]

[ Không , không có gì quan trọng!]

Không quan trọng nhưng...

* Zashun !! *

Tôi vung thanh Demon Sword và đầu của Kiril bay đi.

[ Không có lý do gì để ngươi sống cả!]

Kiril đã chết. Sau đó các binh lính rơi vào trạng thái hoảng loạn và chạy tán loạn.

Nhặc lấy đầu Kiril, tôi dùng Lông Warp dịch chuyển về Euboia và đưa cái đầu đó cho Fortis.

Fotis đã rất ngạc nhiên rồi hỏi tôi làm như thế nào...

Đơn giản chỉ là chém, chém và chém, đúng như nghĩa đen của nó luôn, tôi chỉ có thể trả lời với anh ta như thế.

Fotis ngạc nhiên thêm lần nữa.

Mà tôi cũng chả rảnh mà quan tâm tới.

Đúng hơn thì từ lúc nãy, ngực tôi cảm thấy buồn nôn khó chịu, cái cảm giác gì thế này. { Trans: duume giết ngần ấy người mà ko cảm thấy gì nữa thì tao chịu luôn, may ra là còn }

[ Tôi nghĩ.. ]

[ Eh? ]

Đột nhiên Fotis thay đổi giọng 1 cách nghiêm túc.

[ Theo kinh nghiệm của tôi , đó là cảm giác tội lỗi khi lần đầu giết người, những người lính của tôi cũng cảm thấy như vậy khi lần đầu trở về từ chiến trường, khi ấy tôi thường nói với họ , cách tốt nhất để giải quyết nó là hãy kiếm một người phụ nữ nào đó và ôm lấy họ ]

[ ...... ]

Tôi không trả lời và Fotis rời đi mà không nói thêm lời nào...

Tôi hiểu những gì anh ta nói, và cũng hiểu cảm giác trong lòng ngực tôi lúc này là gì.

Đây không phải là lầu đầu tiên tôi giết người, nhưng chưa bao giờ tôi giết nhiều như thế, tuy vậy tôi cảm thấy hơi khó chịu khi bị anh ta nhìn thấy cũng như tôi thật sự cảm kích lời khuyên ấy của Anh ta.

Đè nén cảm giác khó chịu này, và...

Thôi về nhà * MofuMofu * Miu vậy.

Tôi sẽ * MofuMofu *. Miu, * MofuMofu *. và * MofuMofu * cho đến tận sáng...

Chắc chắn điều đó có thể xoa dịu đi cảm giác tội lỗi này.

Tôi lấy Lông Warp ra và chuẩn bị dịch chuyển về Dinh thự.

[ Kakeru-sama ]

Tôi nghe thấy giọng nói của Helene và tôi nhìn về phía cô ấy.

[Thật là tốt khi Chàng vẫn ổn!]

[ Ừm!]

[ Oh,, có vết thương trên mặt Chàng!]

[ Eh? ]

Tôi chạm vào mặt mình, nơi tôi chạm vào có một chút đau nhẹ.

Tôi đã không bị tấn công 1 lần nào vậy mà... không lẽ khi tôi bị đè xuống có lẽ nó bị chà xuống đất.

Công chúa Helene lấy ra thứ gì giống như chiếc khăn lụa và lau mặt cho tôi.

Tôi có thể cảm nhận được hơi ấm của cô ấy truyền qua chiếc khăn lụa. Hương thơm kích thích mũi tôi.

Có một sự kiềm chế trong lòng ngực......cơn thèm khát này là sao.

Sau khi công chúa Helene lau xong, cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi.

Cứ thế, nàng nhẹ nhàng nhắm mắt mình lại.

Tôi lấy tay đặt lên đôi vai mỏng manh của cô ấy.

Và đặt môi của tôi lên môi nàng, trao cho nàng  nụ hôn tuyệt vời nhất.

{ Trans: và như thế thằng main đã mất nụ hôn đầu cũng như lần đầu biết đến cảm giác thăng hoa ấy, và là tiền đề cho thằng main lập harem sao này :3 cơ mà sẽ là chuyện của tương lai }

loading...

Danh sách chương: