Chương 4: Lần đầu trò chuyện

Tên trộm sợ hãi, hắn thả cây nỏ xuống và làm rơi ra một cái túi vải nhỏ. "Được rồi... " Hắn nói, giọng cố tỏ ra mạng mẽ nhưng lấp đầy sự sợ hãi. "Kết liễu tao đi."

Anh ta cúi xuống, giương thứ vũ khí kì lạ ấy giữa mặt hắn, ánh mắt sắt như dao cạo. Nhưng khi anh ta nhìn vào chiếc túi bị rơi lúc nãy, anh ta thở dài, đứng lên và nhặt chiếc túi ấy lên.

"Hắn là của các người đấy." Anh nói.

Lập tức những người kị sĩ bên cạnh tiến tới đưa tên trộm đi còn những người còn lại, từ công chúa Anna, Hestia đến những người kị sĩ khác và người dân xung quanh đều cảm thấy kinh ngạc trước anh ta. Bỗng anh ta tới gần Anna, Hestia bước lên trước, tay đặt lên cán kiếm, ra vẻ thận trọng.

Anh ta giơ tay lên, bình tĩnh nói nói: "Bình tĩnh nào." Anh ta đưa tay lên trước. "Cái này là của cô à?"

Anna nhìn vào bàn tay anh ta, trên đó có một viên hồng ngọc to bằng lòng bàn tay. "Đúng... vậy." Anna tiến tới, cô thận trọng cầm lấy viên ngọc trên tay anh ta.

Khi cô lấy nó, cô vô tình chạm vào bàn tay của anh ta. Cô giật mình, nắm lấy viên ngọc rồi rụt tay lại.

"Sao vậy?" Anh ta hỏi. "Có chuyện gì à?"

Anna giật mình, cô đỏ. "Chỉ là... tôi nghe mọi người nói là... nắm tay nhau... sẽ có thai." Cô nói nhỏ nhẹ trong sự e thẹn.

Anh ta nghe xong ngẫn tò te. Anh ta cười, một nụ cười tỏa nắng khiến cho Anna động lòng. Sau vụ việc vừa rồi, trông anh ta có vẻ không phải là người xấu.

"Tên anh là gì vậy?" Hestia đứng bên cạnh lên tiếng.

"À... xin lỗi vì chưa giới thiệu." Anh ta trả lời. "Tên tôi là Kobayashi Michio, hân hạnh làm quen."

"Anh là người ở nơi khác tới à?" Hestia hỏi. "Tên tôi là Afisrte Hestia, cận vệ hoàng gia. Còn người này là công chúa của vương quốc Arapan, công chúa Renselaer Anna."

"Ồ!" Cậu Michio ấy ngạc nhiên thốt lên. "Công chúa luôn à. Đến cả công chúa mà hắn vẫn ăn trộm được. Tay này được đấy."

Michio hởn hơ đứng đó khiến cho Hestia khó chịu. "Này tên kia!" Cô gắt lên.

"Hả?"

"Đây là công chúa đấy. Ngươi không biết giữ phép tắc à?" Cô quát Michio.

"À ừ... đúng rồi nhỉ. Xin lỗi." Michio cười.

Cậu quỳ xuống dưới chân Anna khiến cho cô giật mình. "Thần xin kính chào công chúa."

Anna đỏ mặt, cô luống cuống nói: "Cậu không phải quỳ xuống đâu. Chằng qua là Hestia nghiêm khắc quá thôi." Cô đỡ Michio dậy. "Dù gì thì cậu cũng là người phương khác mà." Cô cười, khiến Michio phải e thẹn.

"Không khổ danh là công chúa, trông người rất xinh đẹp." Michio khen.

Lời khen của Michio khiến Anna đỏ mặt. "Cảm... cảm ơn."

"Theo ý của công chúa tôi có thể tha thứ cho sự hỗn láo của anh." Hestia nói. "Cảm ơn anh đã giúp cúng tôi lấy lại bảo vật, tôi sẽ tiễn anh đến gặp đức vua để được ban thưởng."

"Hể." Michio ngạc nhiên nói. "Làm vậy cũng được trọng thưởng à?"

Hestia ngạc nhiên nói: "Ý anh là sao? Lẽ ra anh phải thấy vui chứ." Hestia nói, giọng cô có chút giẫn dữ.

"À thì." Michio đưa tay gãi đầu, trông cậu có vẻ lúng túng. "Thật ra thì tôi chỉ định lấy lại thứ thuộc về mình, với lại hai người cũng không giao tôi nhiệm vụ này nên... cứ coi nó như là một sự giúp đỡ từ một người bạn đi." Nói đến đây, Michio cười một cách tinh quái.

"Như vậy có được không?" Anna lo lắng hỏi. "Như vậy thì cậu sẽ bị thiệt mất."

"Tôi có mất gì đâu mà thiệt." Michio cười mỉm nói. "Chỉ là tiện đường giúp đỡ luôn thôi."

Anna đỏ mặt. Michio quả là một người kì lạ. Thường thì khi được trọng thưởng bởi nhà vua, ai ai cũng nổi sự tham lam, muốn một thứ gì đó quý giá, nhưng Michio lại không.

"Cậu quả là kì lạ, Michio-kun à." Anna mỉm cười nói.

"Ý người là sao?" Michio nói, vẻ mặt thất vọng.

Anna không nói gì, cô chỉ nở nụ cười trêm môi. Trông cô lúc đó thật tinh nghịch.

"Cho tôi hỏi điều này được không?" Hestia hỏi.

"Điều gì?" Michio đáp lại.

"Anh là pháp sư à?"

"Hả?" Michio ngạc nhiên thốt lên. "Ý cô là sao?"

"Thì không phải anh vừa triệu hồi sấm sét qua cái vũ khí kì lạ đó à?" Hestia chỉ vài món vũ khí mà Michio đang cầm trên tay.

Michio nhìn vào nó, rồi cậu cười, một nụ cười ranh mãnh. "Thực chất đây là một món vũ khí quý hiếm ở nơi tôi tới." Michio nói. "Nó được gọi là 'thiết lôi', chỉ có một số người mới đủ khả năng để sử dụng nói. Và người thưa công chúa, tôi thấy tố chất đó trong người."

"Thật à?!" Anna nói với đôi mắt lấp lánh.

"Không." Michio nói ra thẳng trừng.

Anna võ mộng, cô ngẩn tò te nhìn Michio trong khi cậu ta đang cười khoái chí.

"Tôi chỉ đùa thôi công chúa à." Michio vừa nói vừa cười. "Người dễ bị lừa thật."

Anna giận giữ, mặt đỏ bừng. Cô phồng má đánh Michio. "Michio-kun! Cậu hư quá!"

Michio lấy tay che, miệng vẫn cười. "Á, tôi xin lỗi."

Bỗng nhiên cậu cảm nhận được một thứ gì đó lành lạnh trên cổ mình. Đó là thanh kiếm của Hestia, cô đang kề kiếm của mình trên cổ Michio, khuôn mặt giận giữ như muốn ăn tươi nhuốt sống cậu.

"Ngươi quả là một tên to gan, dám lừa cả công chúa của ta." Cô nói. "Ta sẽ  lấy đầu của nhà ngươi và lấy sọ ngươi làm bát đựng thức ăn cho chó."

"Cho... em... xin... lỗi. Làm... ơn... đừng làm thế." Michio nói, mồ hôi đầm đìa với ánh mắt của một con cún. Còn Anna vẫn đứng bên cạnh phụng phịu dỗi.

Sau một hồi xin lỗi, Hestia mới tha lỗi cho Michio và cậu bắt đầu nói thật.

"Thật ra thì tôi không phải là pháp sư hay cái gì cả, tôi chỉ là một con người bình thường. Còn thứ này được gọi là 'súng', một món vũ khí mà ai cũng có thể sử dụng được, chỉ là cầm nó hơi khó thôi." Michio giải thích.

"Tôi thấy có gì khó sử dụng đâu." Hestia nói. Michio cảm thấy có một chút ngừ vực từ cô ấy.

"Vậy thì mời cô." Michio nói, cậu đưa khẩu súng cho Hestia.

Hestia cầm lấy khẩu súng, cô ngắm nghía nó một lúc rồi thử khua vài lần. "Tôi thấy nó bình thường mà." Cô nói.

Michio cười, cậu nắm lấy cổ tay đang cầm khẩu súng của Hestia, đưa đầu súng về phía trụ đá bên đường.

"Cô bóp cò đi." Michio nói. "Nhớ đứng vững nhé và đừng có bắn người đi đường." Cậu ta cười.

Hestia tức tối. Cô ghét cái tính ranh mãnh của Michio. 'Cái tên chết tiệt này.' Cô nghĩ. 'Hắn khinh thường mình chắc. Mình sẽ cho hắn thấy.' Cô quay lại mục tiêu của mình, bỏ lại ngoài tai lời cảnh báo của Michio mà bóp cò.

Từ khẩu súng, một tiếng nổ chói tai cộng theo một lực đẩy khủng khiếp vào cánh tay của Hestia khiến cô bị đẩy lùi lại phía sau. Cô nghiên răng đau đớn, lực đẩy từ khẩu súng khiến cánh tay cô tê dại.

Hestia ngã về phía sau, Anna chạy lại đĩnh đỡ cô nhưng không kịp. Đúng lúc đó, Michio tiến tới, đỡ Hestia vào lòng cậu. Cậu vòng tay ôm lấy người cô ấy, cố gắng không cho cô ấy ngã.

"Tôi đã nói rồi mà." Cậu nói.

Hestia đỏ mặt. Ngoại trừ cha cô, đây là lần đầu tiên cô được một người con trai ôm.

Cô hốt hoảng, đẩy Michio ra. "T-t-t-t-tên lưu manh kia! Ngươi tính lợi dụng rồi sàm sỡ ta à?!"

"Cô bị ATSM à?!" Michio hét lên đáp trả. "Tôi chỉ đỡ cô thôi, tôi không có hứng với loại phụ nữ nóng tính, bạo lực như cô."

"Ngươi..." Hestia nghiến răng.

Hai người họ nhìn nhau với ánh mắt tóe lửa, không ai chịu ai. Không khí xung quanh bỗng chở nên căng thẳng.

"Thôi nào hai người." Anna can ngăn. "Công nhận, thứ vũ khí ấy mạnh thật."

Hestia quay lại nhìn mục tiêu mình vừa bắn. Trụ đá đó bị đục một lỗ rất sâu và những vết nứt xung quanh nó. Việc đục một cột đá như vậy rất khó, phải mất vài tiếng mới xong được một cái lỗ sâu như thế với sức người. Nhưng với khẩu súng này, chỉ bóp cò một lần đã làm được rồi.

Hestia ngỡ ngàng với tác phẩm của mình. Lần đầu tiên cô thấy một loại vũ khí mạnh đến thế.

"Cô thấy sao?" Michio nói.

Hestia trần trừ, rồi cô thở dài. "Phải công nhận, khẩu súng này rất mạnh, anh có thể ám sát một người mà đến cả hắn cũng không biết mình chết như thế nào." Hestia phân tích.

"Đúng không." Michio hớn hở nói. "Nó là một món vũ khí tuyệt vời."

"Với lực tác động lúc nãy, tôi không thể chịu được. Dù không muốn công nhận nhưng anh rất mạnh." Hestia nói, vẻ mặt thất vọng.

"Ài, cảm ơn về lời khen." Michio ra vẻ lên mặt.

"Michio-kun." Anna lên tiếng. "Tôi có thể hỏi được không?"

"Người cứ hỏi đi."

"Cậu từ đâu tới vậy?"

Michio lặng đi trước câu hỏi của Anna.

Rồi cậu tươi cười trả lời: "Tôi tới từ một nơi rất xa. Một nơi mà tôi không thể sống yên ổn được."

Anna không nói gì. Mặc dù cô không hiểu cậu nói gì và tại sao, nhưng cô cảm thấy nỗi buồn trong giọng nói của cậu.

"Ồ." Michio lên tiếng, phá vỡ sự yên lặng. "Tôi phải bắt đầu đi đây."

"Cậu đi đâu vậy?" Anna hỏi.

"Công việc ấy mà." Michio cười nói. "Công chúa, hẹn gặp lại." Michio đưa tay chào Anna, khiến cô đỏ mặt, rồi chạy mất hút ở phía chân trời.

"Quả là một tên kì lạ." Hestia phàn nàn.

"Đúng vậy." Anna nói, ánh mắt cô long lanh. "Cậu ấy có chút kì lạ."

"Công chúa, ta về thôi." Hestia lên tiếng.

"Ưhm, ta về thôi." Anna cười nói. Rồi cô và Hestia cùng nhau đi về.

Michio đã đi được một lúc. Nơi các con đường, dòng người hoàn toàn xa lạ với cậu. Cậu rút ra một tờ giấy trong túi và giở nói ra. Đó là bản đồ của Arapan.

Michio mỉm cười, miệng lẩm bẩm: "Nhiệm vụ bắt đầu."

Danh sách chương: