Nhi Tu Di Nang Cua Mau Than Hoa Than Chuong 2 Qua Kieu Ngao

"Dao nhi, Dao nhi của ta, ngươi mau buông nó ra!" Nhị phu nhân vốn là mang theo lão gia tới thu thập Vân Liệt Diễm, nàng gây ra rắc rối, lão gia nhất định sẽ không tiếp tục dung túng. Tuy nói lão gia cho tới bây giờ đều không thích ngốc tử này nhưng vẫn duy trì danh phận trưởng nữ của nàng, chi phí ăn mặc chưa từng cấp thiếu một xu. Chỉ là một ngốc tử mà thôi, có đãi ngộ như vậy thật sự khiến bọn họ thấy không công bằng.

Thế nhưng, bà ta vội vội vàng vàng chạy tới lại nhìn thấy nữ nhi bảo bối của mình bị treo tòn teng, nhị phu nhân hét lên một tiếng vội đánh về phía say gáy của Vân Liệt Diễm, muốn đưa con gái mình xuống.

Nhị phu nhân đánh trượt Vân Liệt Diễm, thuận đường bị nàng đạp một cước. Chỉ nghe "bùm" một tiếng, vận mệnh nhị phu nhân lại giống như nữ nhi bảo bối của bà ta, hoa hoa lệ lệ nhào xuống hồ.

"Diễm nhi, ngươi đang làm cái gì vậy?" Sắc mặt Vân Phụng Thiên có chút khó coi, sáng sớm liền nghe người ta nói Vân Liệt Diễm làm chuyện hư đốn, ông ta còn chưa kịp hỏi rõ mọi chuyện đã nhìn thấy một màn bất kính như thế của nàng.

"Ta đang làm cái gì, không phải ngươi đã thấy rõ sao? Ta không thích nhìn thấy hai mẫu tử này, thuận tay giáo huấn một chút, có vấn đề gì không?" Đôi mắt sắc ánh lửa liếc xéo Vân Phụng Thiên, khóe môi mang theo trào phúng.

Khởi binh vấn tội sao? Người này mang danh nghĩa là phụ thân nhưng chưa từng quan tâm đến nàng. Nhất là sau khi mẫu thân qua đời, ông ta ngay cả nhìn thẳng cũng chưa từng liếc mắt đến nàng một cái. Hiện tại nàng xảy ra chuyện, ông ta lại thật thà chạy đến hỏi tội.

Vân Phụng Thiên chưa từng nhìn thấy khóe môi trào phúng của Vân Liệt Diễm bao giờ, ánh mắt ông ta liền tối sầm. Ông ta không hề muốn đối xử với nàng như thế, nhưng mỗi lần nhìn thấy gương mặt giống như đúc với Tâm nhi, ông ta liền nhịn không được nhớ tới Tâm nhi. Tâm nhi là vì nữ nhi này mới giận ông ta, cuối cùng hậm hực mà chết. Mỗi một lần nhớ tới Tâm nhi, lòng ông ta đều đau như cắt, cho nên càng ngày càng không muốn gặp nàng.

Cho dù, đây là nữ nhi duy nhất của ông ta cùng Tâm nhi.

"Bất kể thế nào thì đó cũng đều là trưởng bối cùng tỷ tỷ của ngươi, ngươi trước tiên buông Dao nhi ra đi, có chuyện gì chúng ta từ từ nói" Vân Phụng Thiên cũng không nói lời gì tàn nhẫn, ông ta thiếu nữ nhi này nhiều lắm, nhưng cho dù là vậy thì tới bây giờ ông ta cũng không muốn đối mặt với nàng.

"Trưởng bối? Tỷ tỷ?" Vân Liệt Diễm lạnh lùng cười ra tiếng "Trưởng bối của ta chỉ có một mình mẹ ta, mà mẹ ta lại chỉ sinh ra một nữ nhi duy nhất là ta, ở đâu chui ra một tỷ tỷ vậy?
Phụ thân, ngài là lão già hồ đồ trí nhớ không tốt hay vẫn thích nhận một hạ nhân làm trưởng bối của ta?"

"Diễm nhi, con..." Vân Phụng Thiên ngẩn người, ông ta vẫn luôn cho rằng nữ nhi này là một kẻ ngốc, Tâm nhi cũng dùng hết bảy năm để dạy nàng nói chuyện. Thế nhưng bộ dáng hiện giờ cùng lời nói của nàng ở đâu ra nửa phần ngu đần?

Là do hắn đã lâu không để ý đến nàng sao?

"Lão gia, người xem xem nàng ta đang nói cái gì kìa, người cần phải làm chủ cho thiếp thân a!" Nhị phu nhân được hạ nhân kéo lên bờ, bắt đầu úp sấp bên người Vân Phụng Thiên khóc lóc kể lể, toàn thân rất chật vật.

"Diễm nhi, con trước tiên hãy buông Dao nhi ra đi" Vân Phụng Thiên vốn không để ý đến nhị phu nhân, nhưng thấy Vân Mộng Dao bị Vân Liệt Diễm xách đến thở không nổi nên ông ta trước tiên phải khiến nàng thả Vân Mộng Dao ra, những chuyện khác, ông ta thật không muốn quan tâm.

"Phụ thân, ngươi không phải là đang kể chuyện cười chứ?" Vân Liệt Diễm nhíu mày, mắt lạnh nhìn Vân Mộng Dao "Người này hại ta thiếu chút nữa là mất mạng, ta cứ buông tha dễ dàng như vậy, sau này còn mạng để mà sống sao?"

"Có chuyện gì?" Vân Phụng Thiên cũng lạnh mặt, nhìn về phía nhị phu nhân đang khóc đến núi lở tuyết rơi bên cạnh. Ông ta bình thường không thích quản chuyện trong nhà, cho nên chuyện nhỏ chuyện to gì cũng giao cho nhị phu nhân lo lắng. Cho dù thế nào đi nữa, Diễm nhi cũng là nữ nhi của ông ta, nàng rất thường xuyên bị người khác khi dễ sao?

"Lão gia, oan uổng a. Là Diễm nhi xem trọng Thất vương gia, lén lút đi gặp Thất vương gia, kết quả là cả đêm không về còn đánh mất trinh tiết quý giá nhất của nữ nhân. Chuyện lớn như vậy, thiếp thân luôn chờ lão gia về để thông báo, ai biết Diễm nhi luẩn quẩn trong lòng liền nhảy hồ. Là Dao nhi lo lắng nên mới đến xem như thế nào" Nhị phu nhân đổi trắng thay đen, thật giống như đây là thật.

"Nhị phu nhân người đừng nói sai sự thật, rõ ràng là tam tiểu thư đẩy tiểu thư nhà ta xuống hồ. Còn nói tiểu thư khiến Vân gia mất mặt, không bằng chết đi cho rồi!" Mộc Miên tức giận nói, cắt đứt giọng điệu của Nhị phu nhân.

Mọi người sửng sốt, khóe miệng Vân Liệt Diễm nhếch lên, lập tức trao cho Mộc Miên ánh mắt tán thưởng.

Không sai không sai, rất lanh lợi.

"Diễm nhi, con mau nói rõ mọi chuyện" Vân Phụng Thiên nhìn thoáng qua nhị phu nhân cùng Mộc Miên, ánh mắt càng thâm trầm nhìn Vân Liệt Diễm.

"Ta quả thật không biết chuyện gì xảy ra tối hôm qua, nhưng lúc Mộc Miên đánh thức ta dậy liền nhìn thấy Vân Mộng Dao cầm kiếm đâm về phía ta. Nếu không phải Mộc Miên nhanh tay, hiện tại nằm đây là thi thể của ta rồi. Ta tin tất cả mọi người ở đây đều thấy chuyện đó, là nàng ta muốn giết ta. Như thế, ta còn phải bỏ qua cho nàng ta sao?" Vân Liệt Diễm tự nhiên sẽ không nói chuyện nàng đã đốt thanh kiếm kia thành tro, lúc ấy nàng cơ hồ là vì bản năng mới ra tay, lại không nghĩ sức lửa quá mạnh.

"Diễm nhi, người cùng một chỗ với con tối hôm qua, chính là Thất vương gia sao?" Vân Phụng Thiên nhìn Vân Liệt Diễm, đột nhiên xoay chuyển lời nói.

"Không biết" Vân Liệt Diễm trong lòng hừ lạnh, hỏi cái này có ý nghĩa gì? Cho dù ông ta có nói sang chuyện khác thì cũng đừng mong hôm nay nàng sẽ bỏ qua cho Vân Mộng Dao.

"Dao nhi dù sao cũng là tỷ tỷ của con, con để cho nó một mạng, ta cam đoan sẽ không có lần sau" Vân Phụng Thiên cuối cùng nhìn thoáng qua Vân Mộng Dao gần như tắt thở dưới tay Vân Liệt Diễm, bất kể thế nào ông ta cũng yêu thương đứa con thứ ba này, tuy có chút tuỳ hứng nhưng vẫn cảm thấy Dao nhi sẽ không thật sự xuống tay với Diễm nhi.

"Phụ thân, mời ngươi đi về đi" Vân Liệt Diễm cũng không có không đáp ứng.

"Mẫu thân đây Dao nhi" Nhị phu nhân cũng thấy rõ lão gia hôm nay không có ý định tiếp tục quản chuyện này, bất quá cũng may lão gia đã mở miệng, chỉ cần Dao nhi không có việc gì, Vân Liệt Diễm này, bà ta có rất nhiều cơ hội để thu thập nàng!

Vân Phụng Thiên không nói gì thêm, xoay người rời đi.

Sắc mặt nhị phu nhân khó coi nhìn Vân Liệt Diễm, tức giận nói: "Ngươi đừng quá kiêu ngạo!"

"Ta chính là thích thế đấy, bà làm gì ta?" Bờ môi hồng nhạt của Vân Liệt Diễm gợi lên một độ cong mị hoặc, bàn tay làm như vô ý xẹt qua mái tóc dài đến eo của Vân Mộng Dao "Mộc Miên, ta cảm thấy mái đầu này của tam tiểu thư vướng víu quá, lấy kéo cắt sạch sẽ cho ta!"

"Ngươi... ngươi muốn làm gì?" Nhị phu nhân nhất thời hoảng sợ, bà ta không có nghe lầm chứ?

"Mộc Miên, nếu nhị phu nhân không rõ ý của ta, trước hết làm mẫu một lần trên người nhị phu nhân đi!" Vân Liệt Diễm một tay ném Vân Mộng Dao về phía Mộc Miên, vỗ vỗ tay.

Nàng động thủ, còn sợ bẩn tay nàng!

loading...