Chương 9: Buổi đấu giá chưa từng có (2)

Đôi mắt Nhược Lan lướt đến trên người Hiên Viên Minh, trong đó xuất hiện một chút kinh ngạc. Nàng ta cũng đã gặp qua rất nhiều loại nam tử nhưng rất hiếm khi nhìn thấy một người như thế này, quả thật là một món hàng thượng hạng. Thế nhưng tại sao lại có một chút quen quen?

"Vị tiểu thư này, có tể tháo khăn che mặt xuống cho ta xem một chút hay không? Bịt kín mặt như vậy không phải là để che giấu cái gì đó chứ?" Đè nén sự hoài nghi trong lòng, Nhược Lan cười nói với Vân Liệt Diễm.

"Ma ma, ngài không biết là làm như vậy sẽ tạo thêm sự mê hoặc sao? Cho dù hắn có là kẻ mù đi chăng nữa, cũng không ảnh hưởng đến những chuyện cần phải làm!" Vân Liệt Diễm chậm rãi đi đến bên cạnh Hiên Viên Minh, bàn tay nhỏ bé véo nhẹ lên người hắn. Ngay lập tức, một vật giữa háng hắn lại dày cộm lên.

Nàng nói tiếp: "Ma ma nhìn đi, một cơ thể nhạy cảm như vậy nhất định sẽ thỏa mãn các vị đại gia của ngài, đúng không?" Vân Liệt Diễm cười đến phong tình vạn chủng, mà trên làn da Hiên Viên Minh lại nổi lên những điểm hồng, miệng vết thương vì thế mà rỉ ra vài giọt máu đỏ tươi.

Hiên Viên Minh lúc này chỉ cảm thấy bản thân muốn nổ tung. Hắn vốn đã rất tức giận khi nghe cuộc đối thoại của Vân Liệt Diễm cùng ma ma Như Mộng Các - Nhược Lan, thế lại còn bị Vân Liệt Diễm khiêu hỏa, mạch máu trên người đều muốn nứt ra.

Hiên Viên Minh nghi ngờ nữ nhân này không phải là Tiểu Thất ngu ngốc kia, mà là một yêu tinh! Tự chủ của hắn luôn không tồi, hơn nữa ngày hôm qua hắn còn vừa sủng ái một cơ thiếp trong phủ, vốn dĩ không hề có vấn đề chưa thỏa mãn dục vọng, làm sao có thể bị nàng ta trêu trọc vài cái liền không khống chế được?

Yêu tinh, nàng tuyệt đối là yêu tinh!

"Vừa lòng, vừa lòng!" Ánh mắt Nhược Lan nhất thời lóe sáng. Đối với những đại gia có ham mê biến thái mà nói thì một nam tử mẫn cảm nhất định sẽ rất hài lòng. Chỗ bà ta từ trước đến nay đều rất khó khiến cho các tiểu thụ có phản ứng, bây giờ thì người trước mặt chính là một cực phẩm!

Nghi ngờ vốn dĩ còn tồn lại một chút của Nhược Lan cũng đã biến mất, cái này gọi là "phú quý sẽ kèm theo hiểm nguy". Huống chi, một cực phẩm nam nhân như vậy, vị tiểu thư này ra giá chắc chắn sẽ không thấp.

Tiền bạc bỏ ra để mua mỹ nam là chuyện đương nhiên phải có, nàng ta dĩ nhiên không thể dâng bạc vào tay kẻ khác.

"Tiểu thư cứ việc ra giá, ma ma nhất định sẽ khiến cho ngài vừa lòng!"

Nhược Lan sẽ rất luyến tiếc nếu bỏ qua một mối làm ăn tốt như vậy.

"Ma ma đừng khách sáo, cứ gọi ta Liệt Diễm là được rồi. Sau này ta gọi ma ma là Nhược Lan tỷ tỷ, nếu muội muội đây có mối làm ăn nào tốt đương nhiên sẽ không quên tỷ tỷ!"

Vân Liệt Diễm thân thiện giữ chặt cánh tay Nhược Lan.

"Tỷ tỷ, đây là vật quý hiếm thấy, đương nhiên cũng có chất lượng thượng hạng nhất thiên hạ, nhưng chơi lâu cũng sẽ ngán. Thế cho nên người này chỉ bán một đêm, hơn nữa là đấu giá, ai ra giá cao thì sẽ được nếm hương vị mỹ nhân. Lần này muội muội tới đây thật ra cũng chính là muốn mượn tỷ tỷ một chỗ ngồi, nghe nói chỗ của tỷ tỷ có phong thủy rất tốt, muội muội cũng muốn hưởng lây một chút. Một lát nữa tỷ tỷ hãy để muội lên đài ra giá, muội muội đương nhiên sẽ không khiến cho tỷ tỷ chịu thiệt. Ngân lượng đêm nay đấu giá được, chúng ta chia 5:5, tỷ tỷ nghĩ như thế nào?"

Mộc Miên bên cạnh chỉ cảm thấy da gà trên người nổi lên rần rần. Tiểu thư nhà nàng thật đúng là có kinh nghiệm thử thách trái tim nhỏ bé của nàng mà! Nàng đi theo đến đây chính là không an tâm về tiểu thư, nhưng... nhưng mà nàng có nằm mơ cũng không ngờ, tiểu thư... tiểu thư lại đem Thất vương gia - vị hôn phu của mình, kéo tới thanh lâu... bán đấu giá. Nếu tin này đến tai hoàng thượng, tuyệt đối là tội lớn đáng chém đầu!

Tôn nghiêm hoàng thất nha! Mộc Miên dùng tay áo lau lau mồ hôi lạnh trên trán, tự khuyên bản thân mình phải bình tĩnh. Được rồi, bình tĩnh!

Nhược Lan lặng đi một chút, bật người mặt mày hớn hở nắm lấy tay Vân Liệt Diễm, nói: "Muội muội nói rất đúng, của quý hiếm đương nhiên phải đặc biệt khác thường. Tỷ tỷ tin rằng, đêm nay chúng ta nhất định có thể kiếm một vố lớn! Muội muội ngồi xuống nghỉ ngơi đi, tỷ tỷ đi chuẩn bị mọi chuyện".

Lúc Nhược Lan nghe thấy ý tưởng của Vân Liệt Diễm liền nghĩ nàng có ba phần không tồi, không ngờ Vân Liệt Diễm lại còn nói ra cái giá như vậy, cho nàng ta tận năm phần. Mối làm ăn này, cho dù tính toán thế nào thì cũng đều có lời, hơn nữa, lời lại không ít!

"Tỷ tỷ đi thong thả, muội muội ở chỗ này chờ tin tức tốt của tỷ" Vân Liệt Diễm nháy mắt nghịch ngợm với Nhược Lan.

Nhược Lan hiểu ý gật đầu, vỗ vỗ cánh tay Vân Liệt Diễm "Bảo đảm muội muội sẽ vừa lòng!".

Tiễn Nhược Lan đi, Vân Liệt Diễm mới quay đầu lại, đưa tay tháo miếng vải che mắt Hiên Viên Minh ra. Bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ gương mặt hắn, vẻ mặt vô tội cười nói: "Không cần lộ ra ánh mắt chưa thỏa mãn dục vọng như vậy, rất nhanh sẽ có người thỏa mãn ngươi!".

Hiên Viên Minh trừng to mắt. Vân Liệt Diễm chết tiệt! Ngươi tốt nhất nhanh chóng thu tay lại, nếu không, ta nhất định sẽ khiến cho ngươi ngay cả chết cũng không biết chết như thế nào!

"Tiểu thư, chúng ta làm như vậy có ổn không?" Mộc Miên do dự thật lâu, rốt cuộc không sợ chết mà nói ra.

Nàng thật sự là nghĩ không ra, tiểu thư thầm mến Thất vương gia lâu như vậy, làm sao lại đột nhiên làm loại chuyện này? Hơi... tuyệt tình nha! Được rồi, là rất tuyệt tình, nếu không làm sao có thể bán Thất vương gia như vậy chứ?

"Có gì không ổn? Mộc Tiểu Bạch, ta nói cho ngươi biết, chuyện này rất đáng giá đó. Ngươi cũng biết, ta cũng không phải chỉ tự nuôi chính mình thôi, ta còn phải nuôi ngươi nữa. Bây giờ ngay cả nhà chúng ta cũng không có, nếu không kiếm chút tiền thì chẳng lẽ ăn không khí mà sống à?"

Vẻ mặt của Vân Liệt Diễm là chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, liếc mắt nhìn Mộc Miên một cái. Lăn lộn cùng nàng mấy ngày qua cũng vô ích!

Vân Liệt Diễm nàng từ trước đến nay đều tự biết, lời nói của chính mình chính là thánh chỉ, mọi hành động đều do chính mình chỉ huy. Quan trọng nhất là, chỉ cần đạt được mục đích, thủ đoạn gì cũng không thể bỏ qua.

Mộc Miên co rút khóe miệng, trán đầy hắc tuyến. Nàng quả quyết thối lui đến một bên, xem như đã hiểu rõ rồi. Trong mắt tiểu thư, không có chuyện gì là không thể làm, chỉ có nàng không muốn làm mà thôi!

Mộc Miên ném ánh mắt thông cảm đến Hiên Viên Minh. Thất vương gia, xin ngài nén bi thương! Chọc vào tiểu thư, coi như là do tổ tiên ngài không có tích đức!

Vân Liệt Diễm cảm thấy Nhược Lan chuẩn bị cũng gần xong liền đeo mảnh vải che mắt Hiên Viên Minh lại.

Nhìn thấy đồi ngực lồ lộ ra ngoài của hắn ta, trong mắt nàng như chứa đầy vàng.

"Mộc Tiểu Bạch, ngươi nhìn da thịt của Thất vương gia một cái xem, trắng trẻo chẳng khác gì các cô nương khuê các nha. Thật không hổ là một món hàng đa tiện lợi, nam ăn được, nữ ăn cũng được, mà già trẻ lớn bé gì ăn cũng được!".

Khóe miệng Mộc Miên lại co rút.

"Mộc Tiểu Bạch, Nhược Lan tỷ tỷ cũng sắp tới đây rồi. Ngươi xem xem ở đây có vị thuốc gì đặc biệt hay không, chút nữa ta rất muốn nhìn Tiểu Minh Minh đáng yêu phấn khích biểu diễn!" Vân Liệt Diễm cười đến cười run rẩy hết cả người.

Quả nhiên, vẫn nên tự tìm niềm vui cho chính mình.

Mộc Miên lục lọi trong phòng một chút, cuối cùng tìm được một chiếc hộp trên bàn trang điểm, liền đưa cho Vân Liệt Diễm.

Vân Liệt Diễm nắm một viên thuốc trong tay, bàn tay kia tách miệng Hiên Viên Minh ra.

"Tiểu Minh Minh ngoan nha, mau nuốt vào, nuốt vào rồi sẽ thấy rất thoải mái nha!"

Danh sách chương: