Chap 10

Sáng sớm hôm sau, Seungri hạ sốt, cả người cũng thanh tỉnh. Lee a di nhẹ nhàng thở ra, chạy vội về nhà làm bữa sáng.

"Seungri, ngươi có muốn ngồi dậy một chút không?" Jiyong hỏi y.

Seungri cau mày gật gật đầu, vừa định chống người ngồi dậy đã cảm thấy một cơn đau muốn chảy nước mắt.

"Sao thế?" Jiyong hoảng sợ: "Đụng đến cánh tay à?"

"Không," Seungri lắc đầu, sắc mặt có chút trắng. "Chân đau."

"Ân? Ta giúp ngươi nhìn xem." Jiyong xốc chăn lên, nhìn thấy cổ chân Lâm Kì nổi lên ba bốn cái bóng nước thật lớn, có vài cái đã muốn vỡ ra rồi, còn đang hơi hơi rỉ máu ra xung quanh, hai cái tô đậy kín nước nằm chỏng chơ bên cạnh.

.

Jiyong buồn bực chỉ thiếu điều muốn nhảy luôn ra ngoài cửa sổ, ngay cả lời xin lỗi đến đầu môi cũng không cách nào nói ra.

Chính mình đã quyết tâm phải hảo hảo bảo hộ y a, vì cái gì lần nào cũng làm y bị thương tổn?

"Thật xin lỗi, ta... ta giúp ngươi đi gọi y tá." Jiyong không dám nhìn thẳng vào Seungri, sợ trong mắt ai kia có vài tia ghét bỏ. Y vốn đã cảm thấy mình thật phiền, lần này chắc chắn là ghét mình luôn rồi đi!

Trong lòng một trận nhộn nhạo, vừa chua xót, vừa đau...

Seungri cau mày nhìn vết bỏng trên chân, không mở miệng nói chuyện.

Cô y tá vào cửa vừa nhìn thấy chân Seungri đã phát bạo hoả: "Ta không phải đã nói cho ngươi y hạ sốt sẽ không lạnh nữa sao? Tại sao cứ phải màu mè? Cho dù muốn dùng nước ấm để sưởi ít ra cũng phải lấy cái khăn bọc xung quanh tô nước chứ!"

Jiyong bị quát tháo một trận thật sự rất xấu hổ, mình y chang một tên ngốc tử hiểu biết nông cạn!

Trước tiên phải lấy kim khử trùng châm bóng nước, sau đó dùng kẹp gắp hết phần da hoại tử, rồi mới bôi thuốc mỡ lên miệng vết thương. Jiyong nhìn thôi cũng đã thấy đau, chỉ có thể ngồi xổm bên cạnh cô y tá, luôn miệng nhắc nhở phải nhẹ tay a nhẹ tay.

Cô y tá bị nhắc đến phiền, mở mắt trừng hắn: "Ngươi cùng y trò chuyện dời đi lực chú ý, không phải có ích hơn là ngồi đây luôn miệng kêu ta nhẹ tay sao?"

Jiyong sửng sốt, cuối cùng dè dặt ngẩng đầu lên nhìn nhìn Seungri, chỉ thấy y đã quay ra nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, trên mặt không lộ biểu tình gì nhưng chắc cũng rất đau đi! Bàn tay trái gắt gao siết chặt, trên trán cũng rịn một tầng mồ hôi mỏng.

"Riri," Cẩn thận tránh cánh tay đang bó bột của y, Jiyong vòng tay ôm y vào trong lòng. "Không có gì hết, rất nhanh sẽ không đau nữa."

Ta biết là ta làm phiền ngươi, nhưng ta thật sự không biết phải làm sao để ngươi cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Seungri, thật xin lỗi! Ta biết ta nợ ngươi rất nhiều cái xin lỗi, nhiều lắm!

Seungri dựa vào lòng hắn, thân thể hơi cứng ngắc, cũng không giãy dụa, chỉ đến khi y tá đi khuất mới giật giật mình.

"Ngươi trước tiên cứ dựa vào đây, ta giúp ngươi lau người." Jiyong vọt vào toilet giặt cái khăn, lại tất tả chạy ra chuẩn bị quần áo thay cho y.

"Ta tự làm." Seungri né khỏi đôi tay hắn.

"Tay ngươi bị thương, làm sao tự lau người được?" Jiyong không đồng ý. "Vậy ta nhắm mắt lại, không nhìn ngươi được không?"

Seungri bị những câu này của hắn khiến cho nghẹn lời, nghe qua thì mình sao lại giống một tiểu cô nương, vốn đều là con trai nhìn một chút cũng chẳng sao, nhưng mà...

"Seungri." Jiyong lại dè dặt gọi y.

"Tuỳ ngươi." Seungri nhận mệnh nhắm mắt làm ngơ, giằng co một hồi lại đến lúc mẹ đưa cơm.

Jiyong được cho phép, vội chạy lại thay bộ đồ ngủ đầy mồ hôi ra cho y.

"Một lát nữa mẹ ta đến đây thì đừng cho bà biết ta bị bỏng." Seungri đột nhiên mở miệng.

"A?" Jiyong ngẩn ra, nghĩ nghĩ, y là không muốn hắn bị nghe mắng sao? Chưa kịp toét miệng ra cười đã nghe y bồi thêm một câu: "Mắc công mẹ ta lại lo lắng này nọ."

"Nga..." Chút vui mừng nhỏ nhoi chắt góp bao ngày qua cứ thế tan biến mất tiêu.

Lee a di rất nhanh đã quay lại mang theo mấy món điểm tâm, đợi hai đứa nhỏ ăn xong liền đuổi Jiyong về nhà nghỉ ngơi.

"Ngươi đã mấy ngày chưa được nghỉ ngơi, về nhà ngủ một giấc cho khoẻ đi, trong này có ta chăm sóc cho Riri rồi." Lee a di cũng rất áy náy: vốn là một tên thanh niên nhanh nhẹn sáng láng, giờ lại ra cái dạng râu ria xồm xoàm...

"Ân, con biết. Con về thay quần áo rồi chiều con lại vào." Jiyong phóng ánh mắt trông mong sang Seungri: "Riri, ta về trước đây."

Lỗ tai Seungri còn đang đeo tai nghe từ điện thoại, nhẹ nhàng "Ân" một tiếng.

"Ngươi với Yong rốt cuộc là làm sao vậy?" Jiyong đi rồi, Lee a di một bên gọt táo một bên hỏi thăm. "Người ta ngày nào cũng đến chăm sóc con, con sao cả cái liếc mắt cũng lười cho nó?"

"Không có gì ạ." Seungri thuận miệng trả lời cho có lệ, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng có chút loạn.

Một năm trước, y biết mình có bao hèn mọn, nhưng vẫn không thể đổi được cái gật đầu của hắn, vốn đã hạ quyết tâm mình và hắn không còn bất kì ràng buộc nào nữa, vì cái gì một năm sau hắn lại ôn nhu như vậy?

"Seungri, thật xin lỗi!"

"Seungri, ta thích ngươi."

Lời giải thích cùng thổ lộ đến muộn một năm, y cuối cùng lại không muốn nhận. Nhưng y vẫn là thích hắn nhỉ, nếu không mỗi lần ở gần hắn, lòng cũng không ấm áp lạ kì đến như thế.

Jiyong, Jiyong, kiếp trước là ngươi nợ ta, hay là ta nợ ngươi?

Buổi chiều, Lee a di về nhà. Seungri một mình trong phòng bệnh buồn chán, bèn một mình ra hoa viên tản bộ.

"Seungri!" Phía sau có người gọi y.

"Jinhwan?" Seungri kinh hỉ: "Đã lâu không gặp."

"Về nước rồi hả? Ai, ngươi bị sao vậy?" Jinhwan chạy đến gần há hốc miệng ngạc nhiên. "Sao lại ra nông nỗi này? Ngươi đánh nhau hả?"

"Làm gì có! Đi đường không cẩn thận, lăn từ cầu thang xuống thôi." Seungri kéo hắn đến một băng ghế đá, "Sao ngươi lại đến đây?"

"...Nhà ta có chút chuyện." Jinhwan lấy từ trong túi ra hai hộp sữa chua Su Su, đưa cho Seungri một hộp.

"Cho con nít a!" Seungri vừa hút vừa nói: "Cho ta cái hộp nhỏ như vậy..."

"Ta lấy của thằng em đó!" Jinhwan trả lời, đưa luôn hộp của mình đến miệng y. "Xem như ngươi có phúc, bổn thiếu gia tự mình đút cho ngươi. Nga, đúng rồi, ngươi đưa số điện thoại với nick của ta cho ca ca ngươi à? Hắn cứ gọi cho ta suốt a!"

"Ách?" Seungri phiền muộn. "Ta chưa đưa a, ca ta add ngươi à?"

"Ân, ta vừa lên mạng hắn đã tìm ta nói chuyện. Không đúng, ta không lên mạng hắn cũng ráng gửi tin nhắn cho ta!" Jinhwan nhíu mày. "Ca ngươi rảnh vậy a? Ta với hắn cũng không quen thân gì mà..."

"Ảnh đang học đại học, chắc cũng nhàn đi." Seungri thấy kì quái. "Hiện tại ảnh đang ở Tây Tạng, đợi ảnh về ta hỏi thăm ảnh một chút."

"Ân, đúng rồi, ngươi ở nước ngoài có gì vui không?"

"Nhiều thứ lắm a! Bạn cùng phòng của ta là một tên múa thoát y, rất đẹp trai nha!"

"Thật hay giả vậy?"

"Đương nhiên là thật."

......

Xế chiều, ánh mặt trời ấm áp, hai nam sinh ngồi dưới bóng cây tán gẫu vui vẻ. Jiyong đứng xa xa nhìn họ, lòng băn khoăn không biết có nên đi qua bên đó hay không... Lúc đến phòng bệnh không thấy y ở đó, chạy đi tìm thì thấy hai người bọn họ đang nói chuyện phiếm.

Nụ cười tươi trên mặt tiểu ngốc, đã lâu rồi hắn chưa thấy qua. Một năm trước y cũng hay cười như thế với hắn, nhưng hắn còn chưa biết quý trọng. Lúc y chật vật nhất, khổ sở nhất, hắn ngay cả nửa điểm an ủi cũng không thèm cho y. Khi Jinhwan kêu hắn đuổi theo y, hắn cũng chỉ biết đứng đó, ngay cả nhìn cũng không dám nhìn y... Vậy bây giờ, hắn còn tư cách gì nói là hắn thích người ấy?

Seungri, có phải ngươi sẽ không tin tưởng lời ta nói nữa không?

"Không còn sớm, ta đưa ngươi về phòng rồi ta cũng về nhà, buổi tối ba mẹ đã dặn là ra ngoài ăn." Jinhwan nhìn mấy căn phòng bệnh trước mặt.

"Ân, ngươi đi trước đi, ta tự trở về phòng cũng được." Seungri cười cười. "Chiều nay cám ơn ngươi đã theo ta nói chuyện phiếm."

"Với ta ngươi còn khách khí cái gì? Ta đi rồi, tự ngươi bảo trọng a!" Jinhwan vẫy tay với y, xoay người ra khỏi hoa viên.

Có người ngồi trên ghế chưa đầy ba khắc đã thấy trên người nhiều thêm một cái áo khoác.

"Như thế nào lại ở đây? Ta tìm ngươi nửa ngày rồi." Jiyong nỗ lực bày ra khuôn mặt tươi cười thường ngày, ngồi xổm xuống nhìn y. "Trở về đi, bằng không lại bị cảm."

"Ân." Seungri gật gật đầu, trên mặt là vẻ thản nhiên, không hề còn bóng dáng của nụ cười ban nãy.

Jiyong trong lòng tự giễu. Có một số việc, chỉ có đối lập mới có thể càng thêm tàn nhẫn.

Tối, cơm nước xong xuôi, Seungri lại đeo tai nghe nghe nhạc, Jiyong im lặng ngồi một bên. Đêm nay sao không lải nhải luôn miệng nữa? Nhìn vẻ mặt Jiyong tràn đầy tâm sự, Seungri thấy có chút kì quái.

Mấy ngày nay tuy rằng không để ý đến hắn, tuy hắn cứ luôn cố gắng trò chuyện, tuy là đề tài hắn chọn đều nhàm chán và không có dinh dưỡng, nhưng y cũng không thấy phiền gì a! Hôm nay là làm sao vậy?

Di động bỗng kêu vang, mở ra là tin nhắn của Jinhwan: "Buổi chiều lúc ta đi về, thấy có người ngu ngốc vẫn đứng sau gốc cây nhìn ngươi a."

Là vì cái này sao? Seungri quay đầu nhìn Jiyong, lại chạm phải ánh mắt hắn: có chút tơ máu, hơi hơi đỏ lên.

Một người cao to 1m85, nhìn như thế nào lại giống một tiểu tức phụ (con dâu mới về nhà chồng) đang chịu mọi uỷ khuất thế kia?

Seungri thấy buồn cười, cũng thấy lòng ấm áp. Có lẽ cảm xúc hiện tại là hạnh phúc không chừng... Vậy thì, thử một lần xem sao!

"Jiyong," Đôi mắt Seungri loè loè sáng. "Ngươi là thật sự muốn cùng với ta một chỗ?"

"Ân," Jiyong đầu tiên là sửng sốt, sau đó là gật đầu như giã tỏi. "Ân, đương nhiên là vậy."

"Cả đời?" Seungri nghiêng đầu hỏi hắn.

"Cả đời." Trong mắt Jiyong đầy vẻ kiên định.

"Vậy, chúng ta cùng một chỗ đi." Seungri cười nhẹ, lộ ra lúm đồng tiền.

"Ngươi nói cái gì?" Jiyong bị hạnh phúc bất ngờ làm cho choáng váng đầu óc. "Ngươi, ngươi đáp ứng ta? Ngươi...nguyện ý cùng ta một chỗ?"

"Ân." Seungri cười cười, gật đầu.

"Ta, ta nhất định sẽ đối tốt với ngươi. Seungri, ta nhất định sẽ đối thật tốt với ngươi." Jiyong kích động đến nói năng cũng lộn xộn.

Hạnh phúc đến nói không nên lời, Jiyong tỉ mỉ hôn lên mặt tiểu ngốc, từ trán cho đến cằm, không sót một chỗ.

Thật giống như câu chuyện cổ tích: ngọt ngào và viên mãn!

————————————

Cái lúc Seungri và Jinhwan nói chuyện về thêm bạn nick chat với thêm số điện thoại ta chả biết diễn tả ra làm sao, thôi thì để tiếng Anh vậy =.="

Còn cái hộp sữa chua Hỉ Nhạc (喜乐) mà Seungri nói là cho con nít uống ấy, nhà bạn nào hay mua Yakult thì biết thôi.

Sữa chua Hỉ Nhạc

.

.

.

.

.

Sữa chua Hỉ Nhạc Min đổi thành Su Su ớ 😂

Dự kiến là 1/5 hoàn nha ;) có thể sớm hơn hoặc muộn hơn

Mình nhận in ốp đt tyc nha ;) ai muốn mua ib mình

Mua cho Min để Min còn đu zai T.T hết tiền ròi

loading...

Danh sách chương: