Chap 16

Seungri loáng thoáng cảm thấy bên giường mình có người, muốn nhìn một chút xem là ai nhưng lại lười mở to mắt, thế là nâng cánh tay muốn sờ sờ thử xem.

Jiyong thấy thế rất buồn cười, vì thế né người ra phía sau, tránh thoát móng vuốt của tiểu ngốc.

Seungri quơ phải khoảng không hơi hơi bất mãn, hừ hừ hai tiếng ngồi dậy định tiếp tục quơ tay, nào ngờ cả người bị ôm vào một cái gì đó rất ấm áp, sau đó trên môi truyền đến xúc cảm mềm mại.

"Sớm a," Jiyong hôn xong đưa tay nhéo nhéo cái mũi của y.

Seungri ngơ ngác một hồi rồi cũng tỉnh, nháy mắt mấy cái đã thấy Jiyong đang nhìn mình mà cười.

Cái tên này lại là sáng sớm chạy đến nhà mình sao?

Trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp, Seungri vòng tay ôm lấy thắt lưng hắn, dựa vào lòng hắn lười biếng mà cọ cọ, cọ đến mức bài khai nút áo ngủ, lộ ra một bên vai trần trụi.

"Ngươi cố ý hả?" Người nào đó chịu bất mãn đã nhiều ngày nay lại đang lang huyết sôi trào, nhe răng nanh muốn cắn.

"Không được!" Seungri đẩy hắn xuống đất: "Ba mẹ ta còn ở nhà, không được hồ nháo!"

"Ta biết." Jiyong ỉu xìu, "Vậy ngươi đi đánh răng rửa mặt đi, ta xuống lầu chờ ngươi."

Vừa đi xuống cầu thang, Jiyong âm thâm gào khóc trong lòng. Hôm nay nhất định phải đem tiểu ngốc kéo đến khách sạn một chuyến!

Xuống đến nhà bếp, Lee a di đã hâm nóng xong bữa ăn sáng, giờ đang xay đậu làm sữa.

"A di, con đây." Jiyongvội vàng chạy đến hỗ trợ. "Thúc thúc không có ở nhà a?"

"Ổng có việc phải ra ngoài trước. Riri tỉnh rồi a?" Lee a di hỏi.

"Ân, đang rửa mặt." Jiyong vừa trả lời vừa lấy đậu đen từ tủ lạnh ra.

"Hôm nay uống nước đậu xanh," Lee a di chỉ chỉ cái chén nhỏ trên bàn: "Ta đã lấy sẵn rồi."

"Ách... Con muốn uống đậu đen..." Jiyong sờ sờ đầu.

"Được, để ta làm cả hai loại." Lee a di yêu thích nhìn Jiyong, tiểu tử này lớn lên thật là soái, lại còn rất hiểu chuyện, nhìn thấy là thấy mến rồi a!

"Yongie a," Lee a di vừa rửa đậu đen vừa nói chuyện: "A di đối xử với ngươi được không?"

"... Tốt, đương nhiên là rất tốt!" Jiyong có điểm chột dạ.

"Vậy ta nhận ngươi làm con nuôi thì thế nào?" Lee a di hỏi.

"Ân?" Jiyong đầu tiên là sửng sốt, sau đó là mừng rỡ: "Đương nhiên là được!"

"Vậy gọi một tiếng mẹ nuôi nghe thử xem nào?" Lee a di rất vui vẻ, có đứa con ruột ngoan ngoãn, lại thêm một đứa con nuôi đẹp trai như thế, nhân sinh quả thật rất hoàn mỹ a!

"Mẹ nuôi," Jiyong hắc hắc cười.

Đến khi Jiyong bưng tô sữa đậu nành lên bàn mới thấy Seungri đang lung la lung lay theo cầu thang đi xuống.

"Ngươi xem ngươi căn thời gian quả rất chuẩn a, vừa vặn có sữa đậu nành nóng mới ra nồi." Jiyong một khắc kia thấy Seungri, tâm tình ngay lập tức rạo rực lên hẳn, thế là đứng dưới chân cầu thang dang rộng vòng tay. "Nhảy xuống ta ôm một cái!"

Seungri cười hì hì, từ trên cầu thang một phát nhào vào trong lòng hắn.

"Đi, đi ăn điểm tâm!" Jiyong cũng không chịu buông tay, cứ ôm y như vậy đi đến bàn ăn. Chẳng may vừa ngẩng đầu đã thấy Lee a di đang đứng ngay ngoài cửa phòng bếp.

Đôi vợ chồng son nháy mắt hoá đá tại chỗ.

Jiyong hoảng hốt: Chết a! Quên mất còn có Lee a di ở đây!!!

Seungri thì nghĩ chết chắc rồi, vừa rồi cái tên lưu manh kia còn đưa tay sờ mông mình, không biết mẹ có thấy được không? Chắc là không thấy được đâu nhỉ?

"Ăn sáng còn ôm nhau?" Lee a di buồn cười nhìn hai người đang há mồm trợn mắt.

"A ha, đúng đúng, ăn sáng a!" Jiyong vội vàng thả Seungri xuống.

"Mẹ cũng ăn a!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Seungri đỏ bừng.

Bữa sáng ăn được một nửa, Seungri đứng lên lấy đậu đen múc vào cái chén nhỏ.

"Ngươi... không uống đậu xanh a? Còn uống đến ba chén nước đậu đen!" Lee a di lắc lắc chai nước đậu xanh: "Uống cái này cũng tốt lắm!"

"Không cần, cái này uống ngon hơn." Seungri cúi đầu đưa chén lên miệng.

"Riri, uống một chút thôi cũng được..." Jiyong trong lòng âm thầm kêu khổ.

"Cũng được, vậy ta uống một chút." Seungri ngoan ngoãn lấy ra một cái chén khác: "Mẹ giúp con lấy một chút."

Lee a di thật buồn bực mà! Yong nó còn hiểu Riri hơn mình... Yong nó còn hiểu Ririhơn mình...

Nhóc con thối! Không thèm chừa cho mẹ nó một chút mặt mũi! Càng ngày càng không đáng yêu!!!

Ăn xong bữa sáng, Lee a di ra ngoài, lưu lại hai đứa nhỏ ở nhà.

"Làm sao vậy?" Seungri ngồi bên cạnh Jiyong hỏi hắn, y cảm thấy hình như Seungri đang có tâm sự.

"Riri," Jiyong vòng tay ôm lấy tiểu ngốc: "Chờ ngươi thi đại học xong, chúng ta thẳng thắn cùng cha mẹ đi a! Ta muốn quang minh chính đại cùng một chỗ với ngươi."

"Hảo," Seungri chui vào lòng Jiyong: "Đến lúc đó hai chúng ta cùng nói."

Vài ngày sau, Seungri bắt đầu ghi danh vào một trường trung học cấp ba.

Trường học tư nhân ở vùng ngoại thành, cách khu trung tâm thành phố khá xa, chỉ có hai ngày nghỉ mới có thể về nhà. Thế là mỗi cuối tuần, Jiyong đều lái xe đến cửa trường học chờ đón tiểu tức phụ.

Kì nghỉ đông hôm đó, Jiyong dứt khoát thay đổi lộ trình chạy đến khách sạn, rất phấn khích nha! Sau đó có người kinh hỉ phát hiện, tiểu ngốc của hắn tựa hồ trở nên chủ động hơn một chút rồi nha.

Sáng hôm sau, ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa đánh thức hai người trong phòng.

Seungri mở to mắt, nhận thấy mình đang gối đầu lên lồng ngực của Jiyong, muốn cử động thân mình, lại thấy hai cánh tay hắn đang vững vàng ôm chặt lấy thắt lưng.

Hơi hơi nghiêng đầu ngắm nhìn gương mặt Jiyong, không tự chủ được dụi đầu cọ cọ hắn vài cái, sau đó nhẹ nhàng đặt lên khoé môi hắn một nụ hôn.

Jiyong rốt cuộc không thể tiếp tục giả bộ ngủ, xoay người đem Seungri đặt dưới thân, hung hăng lấp đầy đôi môi y.

"Ngươi giả bộ ngủ!" Seungri vất vả một hồi mới có thể đẩy Jiyong ra, thở hổn hển trừng mắt nhìn hắn.

"Ngươi hôn lén ta." Jiyong cúi đầu, ái muội cắn cắn khuôn mặt y. "Có chỗ nào khó chịu hay không?"

Seungri đỏ mặt, chỗ nào cũng khó chịu a.

"Hôm nay đừng nhúc nhích, hảo hảo ở trên giường nghỉ ngơi đi!" Jiyong cũng tự biết mình tối qua có chút không biết tiết chế, tiểu ngốc hiện tại hẳn là vẫn còn đau nhức đi.

"Không được, nếu không về nhà ba mẹ sẽ lo lắng." Seungri muốn ngồi dậy, nhưng toàn thân lại đau đến mức phát run.

"Hồi nãy ta có điện thoại nói đưa ngươi đi vùng ngoại thành chơi hai ngày rồi." Jiyong đem y nhét vào trong ổ chăn. "Hảo hảo nghỉ ngơi đi!"

"Ngươi lại tự ý quyết định!" Seungri mếu máo.

"Ta cũng muốn hỏi ý kiến ngươi mà! Chỉ là có người ngủ nướng như con heo chết." Jiyong trưng ra một bộ ngây thơ vô tội.

"Ngươi mới là con heo!" Seungri cầm gối đầu quăng hắn. Người này rõ ràng đã chiếm được tiện nghi còn khoe mẽ!!!!!!

Jiyong cười đến nhăn cả răng, không né không tránh cái gối đầu đang lao tới.

Ai nha nha! Thực hạnh phúc nha!

Hạnh phúc chưa được ba giây, đã thấy một món đồ lấp lánh ánh kim loại nhắm thẳng hướng mình phi thân mà đến.

Vội vàng né qua một bên, trong tai vang lên âm thanh thanh thuý của thuỷ tinh vỡ vụn.

"Riri, ngươi không tiếc mà đập bể a!" Jiyong vẻ mặt uỷ khuất: tiểu ngốc cư nhiên lấy đèn bàn chọi hắn...

Hừ!

Seungri đem chăn bao lại quanh người, không thèm để ý đến tên đại lưu manh kia nữa.

loading...

Danh sách chương: