Tiết tự


Jiyong yêu Seungri, yêu tận sâu trong tâm khảm.

Khi rảnh rỗi không có việc gì làm, Jiyong thường hay thủ thỉ bên tai Seungri: "Ngươi có phải hay không từ nhỏ đã thích ta?"

"Không có." Seungri ngồi trên ghế đọc sách, cả đầu cũng không ngẩng lên.

"Chỉ mạnh miệng!" Jiyong rút quyển sách quăng xuống, kéo người kia vào lòng mình, không biết xấu hổ mà hỏi một câu: "Cưng có mặc quần lót ta mới mua cho cưng không?"

"Cút!" Seungri mặt không đổi sắc.

"Cho ta xem chút đi!" Tay phải Jiyong đã không thành thật lần mò xuống bên dưới. (Min: Yong ơi Yong =.=)

"Ta đếm đến ba, ngươi nhanh lấy móng vuốt ra."

"Xem một chút thôi."

"Một"

"Chỉ một chút thôi mà..."

"Hai"

"Hắc hắc, có mặc!"

"Ba"

"Ai nha! Đừng nhéo ta, đau a...."

Đêm hôm đó, Seungri có ý muốn đem cái tên đại lưu manh kia đuổi ra ngoài phòng khách, lại bất lực trước cảnh Jiyong gắt gao ôm khung cửa không buông, thần sắc vừa ai oán lại vừa thê lương.

Vì thế y chỉ đành đầu hàng, để mặc ai kia chui vào trong chăn, trước là này này, sau đó là kia kia nọ nọ. (=)) tắt đèn rùi, không thấy cái chi hết)

Nửa đêm về sáng, Jiyong nhìn người đang mệt đến say sưa ngủ trong lòng, trên mặt nở nụ cười hạnh phúc. Kí ức lần đầu hai người gặp mặt vẫn khắc sâu trong đầu hắn.

.

.

.

Trong câu lạc bộ bóng bàn dành cho thiếu nhi của thành phố có hai cậu bé: một 7 tuổi, một 8 tuổi.

"Cái bàn bên kia cho các ngươi, chúng ta dùng cái bàn này." Jiyong cùng đám tiểu đồng bọn túm lại diễu võ dương oai, "Không ai được phép lấy bàn của đối phương nha, nếu không sẽ làm con chó nhỏ!"

Cái bàn bị Jiyong chiếm nằm sâu bên trong câu lạc bộ, có ánh mặt trời chiếu nên rất sáng sủa, mà cái bàn bên Seungri lại ở một góc âm u, trên mặt bàn còn đọng chút nước.

"Vì cái gì chứ?" Có kẻ bất mãn rống to, nhưng lại bị Seungri kéo lại.

"Được rồi, ai lấn tuyến làm con chó nhỏ nga." Seungri gật đầu cười, lộ ra mấy cái răng nanh be bé, thuận tay ở giữa hai cái bàn vẽ một cái ranh giới.

Dễ bắt nạt như vậy a... Jiyong dương dương tự đắc, nhưng bất quá một tiếng đồng hồ sau đã không còn vênh váo như lúc nãy.

Chơi bóng rất nóng nực nên mọi người đều mang theo không ít đồ uống, mà uống xong tự nhiên sẽ cần đi WC. Nhưng mà... nhưng mà... nhưng mà WC và cửa ra đều ở phần bên người ta a!

Seungri cười càng thêm vui vẻ, ngồi ở trên bàn đung đưa chân, nghiêng đầu xem Jiyong

Tè dầm hay bị kêu là con chó nhỏ đây? Jiyong gian nan suy nghĩ, cảm thấy cái nào cũng không thể tiếp thu được, vì thế cắn răng, trèo cửa sổ ra ngoài.

Lầu một cũng không cao lắm, nhưng khổ nỗi bên ngoài là vườn hoa, sắc tường vi nở trông thật chói mắt, cũng vì thế mà Jiyong sau khi rơi xuống đã biến thành con nhím.

Bảy, tám năm sau, Jiyong mỗi lần nhớ lại chuyện này đều hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Thời điểm hai người gặp lại nhau, đã là một người năm nhất, một người năm hai trung học.

Ngày kỉ niệm thành lập trường, một thiếu niên mặc sơ mi trắng chơi dương cầm trên sân khấu chỉ với nụ cười và những ngón tay trắng nõn mà làm mê say biết bao con tim học tỷ, học muội trong trường.

"Hắn là ai a?" Jiyong ngồi trên lan can, bất mãn nhìn nhìn nam sinh kia.

"Vừa mới chuyển đến, tên Seungri." Youngbae đứng một bên thuận miệng trả lời.

"Giả bộ quý tộc làm gì chứ!" Jiyong trợn mắt.

Sau đó Jiyong phát hiện, trước giờ học, lúc ăn cơm, tiết thể dục,... ở đâu có nữ sinh là chắc chắn có thể nghe thấy cái tên Seungri

"Tiểu tử kia có chỗ nào tốt?" Jiyong nghe riết cũng phiền, vì thế ở căn tin oán giận. "Lớn lên y như con gái, cả ngày giả mù sa mưa cười (giả dối), chân còn không to bằng cánh tay ta!"

Những lời này rơi vào tai Seungri, nhưng y cũng chỉ cười cười không nói, cũng không phản bác lại.

Sau đó đến đại hội thể thao trong trường, Jiyong trong tiếng hoan hô của nữ sinh toàn trường đã về nhất cự ly chạy 3000m. Bên phải có thầy thể dục hỗ trợ thả lỏng cơ, bên trái có một tiểu nữ sinh đỏ mặt cầm đồ uống, hắn sảng khoái uống nước tăng lực, chuẩn bị nghe lời chúc mừng trên loa.

"Và đây, hạt giống số một của mùa giải, học sinh năm hai Jiyong đã giành ngôi vị quán quân cự ly chạy 3000m. Trời xanh là của anh, mây trắng là của anh. Trên đường chạy, anh như một con ngựa hoang bị bệng trĩ, rong ruổi trên..."

Thanh âm trên loa bỗng nhiên im bặt, toàn trường trong nháy mắt cũng lặng im, ba giây sau thì tiếng cười bùng nổ.

Từ từ, con ngựa hoang bị trĩ? Jiyong sắc mặt xanh mét.

Bởi vì đang làm anh hùng nháy mắt liền biến thành trò cười, cho nên cả tháng sau khi đại hội thể dục thể thao kết thúc, Jiyong đi ngoài đường vẫn bị mọi người chỉ chỉ trỏ trỏ.

Ngày hôm đó xem mấy tờ ghi chép của Seungri trong lúc phát thanh thì thấy, chữ y cũng ngăn nắp gọn gàng y như người. Thế nhưng chữ đẹp như thế sao lại có thể viết ra mấy lời thất đức vậy chứ?

Hùng hùng hổ hổ đi hỏi y, y ở trước mặt giáo viên lại bày ra một vẻ học sinh ngoan hiền hướng mình giải thích: "Thật xin lỗi, lỡ bút viết nhầm thôi." Trên gương mặt là nụ cười thuần lương vô hại, nhưng ánh mắt rõ ràng là nói: ta cố ý đấy!

Ta và ngươi thề bất lưỡng tập (không đội trời chung =)), Jiyong oán giận trong lòng.

Vốn đã quyết định xem y như không khí mà lờ đi, không ngờ vào một ngày đẹp trời, vừa đi học về đã thấy Seungri đang chễm chệ ngồi trên ghế sô pha nhà mình.

"Ngươi tới nhà ta làm cái gì?" Jiyong bạo hoả.

Seungri cũng một bộ oán giận, tâm nói: ai muốn đến a.

Giới thiệu xong mới biết, té ra cha mẹ hai bên là bạn tốt. Chỉ là có hai vị phụ huynh vô trách nhiệm muốn đi du lịch châu Âu, nên quăng đứa con cho bạn mình nhờ nuôi.

"Phòng ngủ này là của ngươi, toilet này của ngươi. Phòng khách, nhà bếp, phòng ăn dưới lầu chia mỗi người một nửa." Jiyong lại bắt đầu phân chia lãnh địa.

Seungri đầu tiên là trợn mắt, sau đó khoé miệng hơi cong lên, cuối cùng phun ra một câu: "Ai lấn tuyến là con chó nhỏ."

Đây một màn quen thuộc đến kì lạ khiến Jiyong mục trừng khẩu ngốc: "Ngươi... ngươi... ngươi chính là..."

"Là ta." Seungri cười đến mắt loan loan (mắt cong hình trăng khuyết) "Xin chào, con nhím nhỏ."

"Hanh!" Jiyong tức giận đóng sập cửa phòng, ngã lên giường cảm khái, đây là cái nghiệt duyên gì a!

Vậy là cuộc sống chung của đôi bạn trẻ cứ như thế mà chậm rãi bắt đầu.


loading...

Danh sách chương: